XIN ĐỪNG XA NHAU NỮA

XIN ĐỪNG XA NHAU NỮA

Vào thuở ban sơ, Sức Mạnh và Tình Yêu là anh em sinh đôi. Họ là con của mẹ Khôn Ngoan và cha Dũng Cảm. Cặp song sinh này luôn luôn quấn quít lấy nhau, nửa bước không rời. Họ đi tới đâu, gieo rắc sự sống tràn lan đến đó. Ở đâu có chia rẽ và chiến tranh, họ làm trung gian hòa giải và đem lại hòa bình giữa các phe đối đầu. Họ phân phối một cách công bằng những của cải của trái đất này. Sức Mạnh và Tình Yêu hoàn toàn hiệp nhất với nhau, một trí một lòng. Họ có mặt ở đâu, thì ở đó mọi sự bắt đầu trở nên tốt hơn. Và cứ thế, họ rảo bước đi khắp cùng thế giới.

Nhưng rồi một ngày, Ghen Tị xỏ lá vào công việc của cặp anh em song sinh này. Hắn trông rất hấp dẫn, oai phong. Y phục và đồ trang sức của hắn sáng chói rực rỡ dưới ánh mặt trời. Ghen Tị nói vào tai Sức Mạnh: “Mình thấy cậu luôn luôn đi với Tình Yêu như một chiếc bóng. Cậu không thể cứ mãi như vậy được. Hãy về cánh với mình. Có mình, cậu sẽ càng to lớn và mạnh mẽ hơn gấp bội phần. Rồi cậu sẽ thấy: thiên hạ sẽ sụp lạy cậu và hôn lên bàn chân của cậu. Người ta sẽ nhiệt liệt hoan hô cậu, và họ sẽ sẵn sàng bán đứt linh hồn họ để có được cậu.”

Sức Mạnh bị mù quáng bởi sự dụ dỗ đó. Anh ta ra chiều suy nghĩ mông lung rồi nói với Tình Yêu: “Thằng Ghen Tị nói nghe có lý đấy. Chúng ta hãy chia tay nhau trong một thời gian. Nếu chúng ta rời nhau ra, mỗi chúng ta có thể phát triển và lớn lên một cách độc lập đối với nhau. Không ai trong chúng ta phải lệ thuộc vào người kia hay phải lo lắng cho người kia. Tôi sẽ đi kết bạn với Ghen Tị. Nào, chia tay nhé. Hẹn gặp lại sau. Bye bye!”

Trước khi Tình Yêu kịp trả lời, Sức Mạnh và Ghen Tị đã biến mất phía góc phố. Tình Yêu còn kịp trông thấy rõ GhenTị nhường cho Sức Mạnh bước đi trước. Tình Yêu chỉ còn biết đứng đó bên đường, hoàn toàn bất lực, sụt sùi rơi lệ. Không còn có Sức Mạnh bên mình nữa, Tình Yêu cảm thấy mình thật yếu ớt, mong manh – nó chợt nhận ra rằng mình khó sống còn được trong tình trạng cô độc này. Và, như một bóng tối âm u, Sợ Hãi rón rén xâm nhập vào hồn Tình Yêu. Tình Yêu bắt đầu sợ lạc mất, sợ bị tổn thương, sợ bị hiểu lầm …

Trong khi đó, Sức Mạnh khoan khoái cảm nhận sự tự do, thoải mái mà mình chưa từng có trước đây. Ghen Tị không bao giờ quấy rầy Sức Mạnh, bởi vì Ghen Tị luôn luôn giữ quãng cách một bước đàng sau Sức Mạnh, cho phép Sức Mạnh đi trước nó. Sức Mạnh bắt đầu nhận ra rằng đúng là mình càng ngày càng to lớn lên hơn. Nhưng song song với sự lớn phình ra ấy, Sức Mạnh càng ngày càng lạnh lùng. Sức Mạnh thích thú vì được người ta sùng bái mình, nhiều người thậm chí bỏ hết mọi sự để đi theo mình. Sức Mạnh nhảy phắt lên ngai vàng, và ra lệnh cho thiên hạ công kênh mình trên đầu họ. Người ta không ngớt vỗ tay hoan hô Sức Mạnh. Chẳng bao lâu, Sức Mạnh hoàn toàn quên lãng Tình Yêu, bắt đầu qui tụ chung quanh mình toàn là súng đạn và binh lính. Nó cướp mất sự an bình của người ta, bắt người ta phải bỏ nhà bỏ cửa đi tìm nơi tị nạn. Chỉ những ai sẵn sàng bán linh hồn mình mới có thể được Sức Mạnh dung nạp và mới được cho phép cảm thấy yên ổn. Ghen Tị luôn luôn đi theo bén gót Sức Mạnh.

Thế giới bắt đầu từ từ thay đổi. Những cuộc chiến tranh giữa các dân tộc trở nên ngày càng tàn bạo hơn. Và Tình Yêu đành bất lực, không ngăn nổi những xung đột này. Người ta không còn nhận ra Tình Yêu nữa, họ tưởng rằng Tình Yêu là nhu nhược. TìnhYêu không còn đủ sức để khống chế sự dữ trong những lằn ranh giới hạn nào đó. Sự tham lam và lãnh đạm sinh sôi nảy nở. Thiên nhiên bị tàn phá thô bạo. Tối tăm và giá lạnh phủ trùm trái đất. Người và vật bắt đầu đau ốm, chết dần chết mòn.

Cuối cùng, Tình Yêu quyết định đi tìm Sức Mạnh, dẫu đường xa thiên lý. Rồi một ngày, họ gặp nhau tại một ngã tư. Sức Mạnh đi tới với tất cả quyền lực và sự hào nhoáng của nó. Đàng trước, đàng sau, nó được bảo vệ bởi lớp lớp cận vệ vũ trang tận răng. Trông nó đằng đằng sát khí trong bộ áo giáp đen thui, mặt mày bặm trợn, ngực phủ đầy những mề đay lấp loáng. Bên trái và bên phải nó, đoàn tùy tùng vác những biểu ngữ tán tụng uy lực của nó, khiến mọi người phải quì xuống, khiếp sợ.

Tình Yêu vận dụng hết sự dũng cảm và khôn ngoan mà mình thừa hưởng được từ cha mẹ mình, đứng đón trên lối bước của Sức Mạnh.

“Này người anh em, sao trông buồn thế? “ Tình Yêu bắt đầu nhìn thẳng vào đáy mắt của Sức Mạnh, “Trước đây đôi mắt anh rất sáng và rất đẹp, bây giờ sao tôi thấy mắt anh thâm quầng đi nhiều?”

“Hãy tránh ra cho ta đi. Ta không biết nhà nguơi!” Sức Mạnh nhăn mặt gầm lên.

“Anh không nhớ thật sao?” Tình Yêu vẫn lì lợm nhìn thẳng vào mặt Sức Mạnh, “Ngày xưa chúng ta đi đâu cũng có nhau. Anh ăn mặc nhẹ nhàng, thanh lịch; anh có thể nhún nhảy, khiêu vũ rất linh hoạt và bay bướm. Chúng ta cùng nhau đến với mọi người, và mọi người vui vẻ mở rộng cửa tiếp đón chúng ta. Chúng ta có thể kiến tạo nên hòa bình, và mọi người chia sẻ cho nhau những gì họ có. Cả hai chúng ta đều rất mạnh mẽ, dù không cần có một thứ vũ khí nào. Hồi đó, anh đâu cần có sự bảo vệ, và Ghen Tị không hề lẽo đẽo theo sát chân anh. Nào, xin đừng xa nhau nữa. Chúng ta hãy cùng nhau sóng bước đi vào thế giới này. Anh hãy gửi trả tất cả bọn lâu la của anh về nguyên quán của chúng – bởi vì chúng ngăn cách anh với tôi và với mọi người. Tôi cũng rất cần anh. Không có anh, tôi thiếu rất nhiều uy lực để người ta tin tôi. Không có anh, người ta chế nhạo tôi, sỉ nhục tôi và ức hiếp tôi.”

Trong khi Tình Yêu đang giãi bày những lời ấy, Sức Mạnh bắt đầu cảm động. Và vì Sức Mạnh cũng là con đẻ của mẹ Khôn Ngoan và cha Dũng Cảm, nên nó bắt đầu ấm lòng lên, thu mình lại nhỏ dần nhỏ dần cho đến khi vừa bằng kích thước của Tình Yêu. Ngay lúc ấy, tấm áo giáp rơi tuột khỏi vai nó, mọi thứ lỉnh kỉnh trên người nó đều vỡ vụn, tan biến đi. Đám cận vệ và đoàn tùy tùng ngã rạp xuống đất, nằm bất động như những thây ma. Các biểu ngữ bị gió cuốn bay, mất dạng.

Sức Mạnh và Tình Yêu nhìn nhau hồi lâu. Cả hai cùng sáng lên nụ cười và lao vào ôm chầm lấy nhau, ôm siết. Từ phía sau, Ghen Tị nhìn thấy tất cả, quay đầu bỏ chạy một mạch, không ngoái lại. SợHãi cũng rời bỏ Tình Yêu, cuốn gói ra đi, hụt hẫng.

Kể từ đó, Sức Mạnh và Tình Yêu nắm chặt tay nhau tiến vào thế giới này. Cả hai cùng lớn lên, mạnh mẽ.

Tái Bút: Nếu bạn gặp thấy anh em nhà họ ở đâu, xin nhắn tôi với, để tôi cũng đến và cùng đồng hành với họ. Cám ơn !

(Bruners)
Trích từ: Xin Đừng Xa Nhau Nữa
Lê Công Đức tuyển dịch từ :Throw Fire và Proclaiming His Kingdom của John Fuellenbach, S.V.D., và từ : Priesthood Imperiled của Bernard Hãring, C.SS.R.

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Related Posts