Đức Ái

Đức Ái

Một buổi chiều năm 1953, nhiều nhân vật quan trọng cùng các phóng viên của những tờ báo lớn hồi hộp chờ đợi ở sân ga xe lửa Chicago để mừng đón người lãnh giải thưởng Nobel Hòa Bình 1952.

Khi tàu lửa ngưng bánh, một người cao lớn với bộ râu dài và mái tóc đã ngả màu bước xuống, người đàn ông này chính là bác sĩ Albert Schweiser, một nhà truyền giáo đã tận hiến cả cuộc đời phục vụ những dân làng nghèo khổ nhất bên Phi Châu.

Ánh sáng chớp loáng hầu lóa mắt vì ai cũng muốn chụp lấy hình kỷ niệm. Những nhân vật quan trọng tiến đến gần để bắt tay chào mừng. Người đàn ông cao lớn kia luôn nhã nhặn mỉm cười và khiêm tốn cám ơn những lời chúc mừng.

Quang cảnh đang nhộn nhịp, bỗng ông ta giơ tay ra hiệu xin lỗi họ tránh lối cho ông, họ thấy ông bước vội qua đám đông và tới gần một người đàn bà da đen đang khệ nệ xách hai chiếc va li lớn. Nhanh nhẹn, ông giúp bà xách hai chiếc va li tới xe buýt. Sau khi bà ta cùng chiếc xe đã lăn bánh, ông mỉm cười trở lại với những nhân vật quan trọng đang chờ đợi. Thấy vậy, một người trong đoàn đã thốt lên: “Đây thật là lần đầu tiên tôi chứng kiến một bài giảng sống động”.

Một cử chỉ bác ái đã diễn tả hùng hồn hơn cả những tác phẩm lừng danh. Lời nói là chi nếu không là một tiếng vang tung ra trong không trung để rồi tan dần vào dĩ vãng. Những bản tuyên ngôn hoa mỹ, những diễn văn cao siêu sẽ không để lại dấu vết chi nếu không được đi kèm theo hành động. Ngạn ngữ có câu: “Lời nói lung lay, gương lành lôi kéo”.

Thánh Phaolô viết: “Giá như tôi nói được các thứ tiếng của loài người và của các Thiên Thần đi nữa mà không có đức ái thì tôi cũng không khác chi thanh la phèng phèng, chủm chọe xoang xoảng…” (x. 1Cr 13, 1-13). Đức ái, lòng yêu thương phục vụ tha nhân quan trọng biết bao, đến nỗi Chúa đã nâng ngang hàng với bổn phận của tạo vật trước Đấng Tạo Hóa qua giới luật: “Mến Chúa, yêu người”. Đó là điều răn duy nhất của Kitô giáo. Chúng chỉ là hai mặt của một đồng tiền.

Thiên Chúa yêu thương con người không chỉ bằng lời nói suông, nhưng là bằng hành động cụ thể. Cái chết của Chúa Giêsu trên Thánh Giá chính là lời tỏ tình trọn vẹn và cuối cùng mà Thiên Chúa ngỏ với con người. Chúa Giêsu là kiểu mẫu tuyệt hảo về lòng “Mến Chúa yêu người”:

“Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13).


Lạy Chúa, với những phát minh tân tiến khoa học, dường như con người càng thêm ích kỷ, tham lam và hưởng thụ. Xin Chúa hãy xoa dịu bao người đang quằn quại trong nghèo đói, dốt nát và lạc hậu. 
Xin cho con cảm nhận được tình yêu Chúa qua cái chết của Chúa Giêsu, để con biết hy sinh, quảng đại yêu thương và phục vụ những người bất hạnh hơn con. Amen. 

Trích từ Tình Yêu Mạnh Sự Chết -Thiên Phúc

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Related Posts