Không Ai Vô Dụng

Không Ai Vô Dụng

[Trong mỗi một người luôn tiềm tàng một thánh nhân, và bổn phận của chúng ta là phải cố gắng nhìn thấy vị thánh nhân tiềm tàng nơi người đó, để cùng nhau giúp cho vị thánh nhân tiềm tàng đó ngày càng rõ nét nơi mọi người.]

A Lưu là một cậu tiểu đồng của ông Chu Nguyên Tố. Cậu thật ngây ngô không làm được việc gì cả. Chẳng hạn, một hôm Chu Nguyên Tố mới trồng được vài cây liễu trước sân, sợ trẻ láng giềng nghịch phá, ông sai cậu trông nom dùm. Đến lúc vào ăn cơm, A Lưu nhổ cả cây lên và cất đi một chỗ vì nghĩ rằng như thế sẽ an toàn hơn. Cậu còn làm nhiều chuyện ngây ngô nực cười như thế, nhưng Chu Nguyên Tố vẫn nuôi cậu suốt đời. Tại sao?

Chu Nguyên Tố là một họa sĩ tài ba. Một hôm, ông pha màu để vẽ, thấy A Lưu lân la bên mình, ông hỏi đùa: “Mày có biết vẽ không?” A Lưu tươi cười đáp: “Thưa vẽ dễ ợt chứ có khó gì mà không biết”. Đang hứng chí, Chu Nguyên Tố bảo A Lưu vẽ thử. Cậu bé cầm cọ, chấm màu và hí hoáy vẽ. Nét vẽ cậu tài tình  như một họa sĩ lành nghề. Chu Nguyên Tố thử luôn mấy lần, lần nào A Lưu cũng vẽ được như ý ông muốn. Vì thế, ông đã nuôi nấng, săn sóc cho A Lưu và giúp cậu trau dồi tay nghề. Về sau, A Lưu nổi tiếng là một họa sĩ tài ba.

*

Thiên Chúa không quan tâm đến những cái bề ngoài. Ngài chê bỏ những hành vi đạo đức và sự  bố thí rộng rãi của những người biệt phái, họ chỉ cố gắng đề cao chính mình. Nhưng Chúa nhận đồng xu bé nhỏ của bà góa, lễ dâng của một tâm hồn quảng đại vô vị lợi.

Thường mỗi khi chúng ta xét đoán ai, chúng ta chỉ  đoán xét dựa theo bên ngoài, chứ ít khi nhìn thấu  đáo tận bên trong, để nhận ra tất cả những phức tạp của con người. Và mỗi khi in trí những khía cạnh nào đó của ai, chúng ta chỉ còn thấy người đó dưới cái nhìn chủ quan của mình mà thôi. Nếu Chu Nguyên Tố chỉ nhìn thấy khía cạnh ngây ngô, đến độ ngu ngốc khờ dại của Alưu, và tống cổ cậu tiểu đồng của mình đi nơi khác vì cho là đồ vô dụng, thì làm sao nhân loại có được nhà danh họa Alưu?

Ở đời, không ai là đồ vô dụng cả, chỉ có người không biết khám phá ra tài năng của người khác do thành kiến, do thiển cận, do suy luận một chiều mà thôi. Chúng ta hãy luôn nhớ rằng: mỗi một con người là hình ảnh của Thiên Chúa, được cứu chuộc bằng giá máu của Chúa Kitô, được Chúa Thánh Thần luôn ban ơn nâng đỡ. Vì Thế, trong mỗi một người luôn tiềm tàng một thánh nhân, và bổn phận của chúng ta là phải cố gắng nhìn thấy vị thánh nhân tiềm tàng nơi người đó, để cùng nhau giúp cho vị thánh nhân tiềm tàng đó ngày càng rõ nét nơi mọi người.

*
Lạy Chúa, xin giúp con biết nhìn anh chị  em con bằng đôi mắt của Chúa, để con thấy những điều tốt đẹp Chúa dã an bài nơi mỗi người.

Từ nay trước khi con phê bình chỉ trích ai, dèm pha nói xấu ai, xin cho con cảm nghiệm  được thế nào là bị phê bình, chỉ  trích, nói xấu. Ngược lại, mỗi khi con cảm thấy can đảm hơn, tự tin hơn, khi được ai khích lệ, xin cho con cũng biết dùng kinh nghiệm đó để nâng đỡ khuyến khích anh chị em con như thế Amen.

Thiên Phúc.

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Related Posts