NGƯỜI HUYNH TRƯỞNG PHẢI LÀ...

NGƯỜI HUYNH TRƯỞNG PHẢI LÀ...

Dưới đây là một vài suy nghĩ và nhận định về người Huynh Trưởng, người Lãnh Đạo trước dư luận và đòi hỏi của đám đông quần chúng...


  • Người Huynh Trưởng mà cởi mở vui tính quá thì sẽ bị hiểu lầm là quá thân mật suồng sã.

  • Người Huynh Trưởng mà dè dặt quá thì sẽ bị mang tiếng là người quá do dự chậm chạp, thiếu quyết đoán.

  • Người Huynh Trưởng mà còn quá trẻ thì bị dư luận chung cho rằng chẳng biết gì, chẳng có kinh nghiệm xương máu.

  • Người Huynh Trưởng mà đã hơi già một tý thì lại bị đám đông cho là sống cách biệt, hơi đạo mạo, ra vẻ ta đây.

  • Người Huynh Trưởng mà lại sẵn sàng đi gặp gỡ nói chuyện với bất cứ ai thì bị kết tội là lắm chuyện, thích ba hoa.

  • Người Huynh Trưởng mà tiết kiệm lời ăn tiếng nói thì lại bị xét đoán là hạng lầm lì, lập dị và kiêu hãnh.

  • Người Huynh Trưởng mà nhắc nhở kẻ khác tuân giữ kỷ luật chung, thì đúng là một người soi mói, nhỏ mọn vặt vãnh.

  • Người Huynh Trưởng mà làm thinh không đá động gì đến kỷ luật, thì quả là người dễ dãi, buông thả phóng túng.

  • Người Huynh Trưởng mà hay quan sát xem xét quanh mình, họ sẽ bị hiểu lầm là hạng “cú vọ”, có đầu óc mật thám.

  • Người Huynh Trưởng mà chẳng quá chú ý xem xét tỉ mỉ, họ lại bị gán cho cái tội thiếu tinh thần quan tâm đến tập thể và cá nhân.

  • Người Huynh Trưởng mà muốn làm vừa lòng tất cả mọi người, họ phải có sự khôn ngoan của... vua Sa-lô-môn !

  • Người Huynh Trưởng mà để bị ảnh hưởng bởi dư luận phàn nàn xét nét của mọi người, họ sẽ chóng bị bệnh... tâm thần !


Vậy, Người Huynh Trưởng phải có được sự nhẫn nhục của Thánh Gióp trong Kinh Thánh, phải có một bộ da thật dày của con trâu rừng, phải có sự tinh khôn nhanh trí của con cáo già, phải có sự can đảm uy dũng của con sư tử, phải biết giả đui mù như một con dơi chuột và phải biết vờ thinh lặng như một con đà điểu !

Trích từ: Nối Lửa Cho Đời
(Lm.Lê Quang Uy DCCT sưu tầm và biên soạn)

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Related Posts