KIÊU NGẠO

Con ếch muốn rời khỏi vùng lạnh giá phía bắc để đến vùng phía nam vì mùa đông băng giá sắp tới rồi. Nhưng nó quá lười biếng không muốn nhảy hàng trăm cây số đường dài nên mới nghĩ ra một kế.

Nó thuyết phục được hai con ngỗng trời lớn. Theo kế hoạch, thì mỗi con ngỗng ngậm một đầu của một chiếc que gỗ, còn ếch thì cắn vào chính giữa. Như thế là cả ba bay lên trời về hướng nam. Ếch sung sướng nhìn xuống đồng ruộng và kiêu hãnh.

Tình cờ có một nhà nông làm ở ngoài đồng với đứa con trai. Cha con ngước mắt lên trời thấy hai con ngỗng bay mà ngậm ở hai đầu một que gỗ cho con ếch ngoạm vào. Người cha nói với con:

- Con thấy gì không? Bố không hiểu ai đã thuyết phục hai con ngỗng đó mà chúng lại cho con ếch bay lên trời như vậy.

Ếch ta nghe được khoái chí lắm, nhưng không dám nói gì. Sau cùng không chịu được nữa nó nói thật to:

- Ta đây chứ ai!

Vừa lúc ấy nó rơi từ trên trời xuống và chìm sâu trong bùn, vũng vẫy mãi mới ngoi lên được.

Có kẻ nói rằng mỗi khi ai tự hào về một việc gì thì người ấy nên được cảnh cáo bằng câu này: "Cuối cùng rồi cũng hỏng việc. Vì kiêu căng đi trước thất bại theo sau". Salomon viết: "Có sáu điều Chúa ghét và bấy nhiêu điều Ngài kinh tởm". Rồi ông liệt kê kiêu ngạo là điều thứ nhất.

Bạn và tôi, chúng ta cũng chẳng bao giờ quên được lời Chúa Giêsu cảnh cáo: "Ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống". Ðã có lần nào chúng ta bị hạ xuống chưa? Nếu có thì phải chăng vì chúng ta đã tự nâng mình lên?

Trích từ: Giọt Nước Mắt Cuối Cùng
(118 Câu Chuyện Suy Tư Và Cầu Nguyện
Ðôi Hàng Tâm Tư Cho Một Ðời Kitô Hữu)