LỜI CÁM ƠN

LỜI CÁM ƠN

Có hai người bộ hành đi trong một khu rừng rậm rạp. Đó là hai ông cháu. Trời nóng và oi bức. Họ khát nước. Cuối cùng họ đến một con suối nhỏ. Giòng nước mát lạnh chảy rì rào. Hai người cúi xuống uống nước. Người ông bảo: “Cám ơn giòng suối nhỏ nhé !” Nói đoạn, ông rút trong túi ra một cái muôi và múc một ít bùn dưới lòng suối đổ đi. Đứa cháu thấy vậy thì cười. Người ông hỏi: “Sao cháu lại cười ?” Đứa cháu trả lời: “Có gì mà ông phải cám ơn giòng suối ? Nó có phải là người đâu ? Nó không nghe được lời ông nói, nó không hiểu được lời cám ơn của ông...”

Người ông ngẫm nghĩ. Giòng suối vẫn chảy róc rách. Chim vẫn hót vang trong rừng... Sau một hồi lâu im lặng, ông bảo: “Thế đấy, giòng suối không nghe thấy gì đâu. Nếu như có một con chó sói đến uống nước, có thể nó không biết cám ơn giòng suối. Nhưng chúng ta không phải là chó sói, mà là con người. Đừng quên điều đó cháu ạ. Và cháu có biết con người nói hai tiếng cám ơn là để làm gì không ?”

Đứa bé trầm ngâm. Nó chưa bao giờ suy nghĩ về điều đó. Cụ già chậm rãi bảo cháu: “Cháu ơi, con người nói lên hai tiếng cám ơn chính là để không bao giờ trở thành... chó sói !”

V.A.XUKHOMLINSKI. Báo TTCN 19.8.2001.

Trích từ: Nối Lửa Cho Đời
(Lm.Lê Quang Uy DCCT
Sưu tầm và biên soạn)

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Related Posts