HẠT GIỐNG và ĐẤT

HẠT GIỐNG và ĐẤT

Câu truyện dụ ngôn hạt giống và mảnh đất, hiểu theo nghĩa tâm hồn đón nhận và Lời Chúa gieo vào cho chúng ta thấy những gì gặt được trong cuộc sống.

Hạt giống được sánh ví như Nước Trời.
Không phải chỉ sau này chết đi mới sống trong Nước Trời. Thế nên khi hiểu Lời Chúa gieo vào tâm hồn được đón nhận như đất tốt, thì Nước Trời đã đang sống trong thực tại trần gian. Nước Trời đã được ban tặng cho con người ngay trong cuộc sống này. Nước Trời dần dần lớn lên trong tâm hồn khi con người luôn biết chăm sóc cho đời sống tâm hồn mình luôn sạch đá sỏi và bụi

Hạt giống hằng được gieo.
Sự kiên trì của người gieo giống, đó là Lời Chúa đã trở thành Người ở giữa chúng ta. Người mãi mãi là Người, một Người yêu thương tất cả mọi người. Dù là kẻ gian ác hay như người thánh thiện, kẻ bất chính cũng như người ngay lành, Người vẫn yêu thương và chấp nhận tất cả: được gieo vào: bụi gai che lấp, vệ đường chai cứng, nơi nhiều đá sỏi, và nơi đất tốt. Thánh Phaolô viết về tình thương yêu của Chúa: “Cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Ki-tô Giê-su, Chúa chúng ta.” (Rm 8, 38 – 39). Thiên Chúa yêu thương đến cùng bởi vì Thiên Chúa vẫn hy vọng về con người sẽ nhận ra chính mình cần nhặt đi những sỏi đá, bụi gai, và cày lên những vệ đường cứng cỏi.

Hạt giống âm thầm.
Tình yêu của Chúa luôn âm thầm nảy mầm và mọc lên, dù thức hay ngủ Chúa vẫn cho cây tình yêu sinh trưởng trong mỗi người. Thiên Chúa tạo dựng nên con người bằng Tình Yêu và Thiên Chúa để cho con người nhận ra, chỉ có Tình yêu Mới có khả năng biến đổi người mình yêu. Họ có thể là vệ đường, một bụi gai, một tâm hồn đầy đá sỏi. Một ngày nào đó giữa biến cố bế tắc trong cuộc đời, tỉnh ngộ chưa gặt hái được gì sau những vất vả lầm than. Họ đã bắt đầu hối hận và trở về để bắt đầu lại cuộc đời mình là đất tốt và cảm nhận niềm vui của Tình Yêu đánh mất.

Hạt giống bị chết ngạt.
Hạt giống đã nảy mầm, ăn rễ và bị lấy đi. Khộng có lần nào bị lấy đi mà không để lại dấu vết đớn đau. Những dấu vết là những kinh nghiệm bị vuột mất Tình yêu, để sống giữa khô cằn, không có được bình an. Giữa thế trần, nếu chỉ là bụi gai, chỉ là vệ đường, đá sỏi, có gì vui? Niềm vui nếu có lấp đầy chỉ là những giả tạo, chẳng giúp gì được ai. Cũng là đất, nhưng đất không sinh ích, cũng là người nhưng lại vô dụng, có gì vui? Đó là những kinh nghiệm để tự thấy rằng, cần có tình yêu đối với chính mình để can đảm thay đổi. Cần có Tình Yêu của Chúa để mạnh mẽ đưng dậy sau những lần vấp ngã.

Nếu là đất, xin hãy là đất tốt. Nếu là đá sỏi, xin Người hãy giúp con nhặt đi những gì chai cứng để tâm hồn con được tưới mát bằng Tình Yêu. Nếu còn bụi gai, xin Người hãy cho con thêm can đảm nhổ bớt bụi gai bằng bàn tay của Người. Nếu là vệ đường, xin cho con cũng là vệ đường mọc lên những bông hoa dại, tô điểm con đường về với Chúa.

L.m Giuse Hoàng Kim Toan

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Related Posts