Đức Giêsu Đứng Trên Bờ Biển

Vào một ngày trong tuần, khi trời đã sáng, Đức Giêsu Phục sinh đứng trên bờ biển, Ngài đứng chờ để gặp các tông đồ chính lúc họ mệt mỏi, thất vọng và đói khát vì suốt một đêm thâu không bắt được con cá nào. Ngài đứng chờ để trao ban cho các tông đồ sự hiện diện, quan tâm, chăm sóc, phục vụ: “Này các chú, không có gì ăn ư? hãy thả lưới xuống bên phải mạn thuyền, anh em đến mà ăn, và trao bánh cùng cá cho các ông...”

Đức Giêsu đã vượt qua biển trần gian bằng chính cuộc khổ nạn cùng cái chết thập giá và nay Ngài đã phục sinh, Ngài đang hiện diện ở một bến bờ khác, bến bờ đời đời để chờ đợi các tông đồ, nhưng các ông không nhận ra Ngài: “Khi trời đã sáng, Đức Giêsu đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giêsu” (21,4)

Đức Giêsu Phục sinh vẫn hiện diện để chăm sóc và quan tâm đến mọi vấn đề của con người như Ngài đã bận tâm đến nỗi bận tâm của hai môn đệ Emmau: “các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?” (Lc 24,17). Như Ngài đã bận tâm đến lo lắng, mất mát của Maria Macdala: “Này bà sao bà khóc, bà tìm ai?”(Ga 20,15). Và hôm nay Ngài đứng trên bờ biển chờ đợi các tông đồ khi các ông vừa qua kinh nghiệm thất bại, mệt mỏi, đói khát không phải một hai giờ, một hai mẻ lưới, mà kinh nghiệm thất bại ấy là suốt một đêm thâu. Ngày hôm nay, Đức Giêsu Phục sinh vẫn luôn hiện diện ở mọi bến bờ của cuộc đời, của ngày sống con người, Ngài hiện diện cận kề với con người ngay chính trong công việc sinh sống, làm ăn vất vả hằng ngày của họ, Ngài quan tâm đến những vấn đề của con người đang đối diện, Ngài chờ đợi để đáp ứng những nhu cầu, để làm cho con người những điều diệu kỳ như mẻ lưới đầy cá mà Ngài đã làm cho các tông đồ ở Tibêria xưa.

Bảy tông đồ sau một đêm mệt nhọc vất vả xoay sở dưới biển với thuyền và lưới mà không được gì, thì Đức Giêsu đã chờ các ông sẵn trên bờ biển, nhưng các ông không nhận ra Ngài, Ngài đã phải gợi chuyện, hỏi thăm bằng sự quan tâm: “Này các chú, không có gì ăn ư?” và Ngài tìm cách giúp đỡ: “hãy thả lưới bên phải mạn thuyền thì sẽ bắt được cá".Chính mẻ cá lạ đã giúp Gioan nhận ra Đức Giêsu Phục Sinh trước nhất: "Chúa đó". Còn các tông đồ khác phải cần đến việc Chúa nướng cá, trao cho bánh và được cùng ăn với Chúa, các ông mới nhận ra Ngài: “sau đó không ai trong các môn đệ dám hỏi ông là ai, vì các ông biết đó là Chúa” (21, 12).

Lạy Chúa Giêsu Phục sinh, xin cho chúng con đừng bao giờ quên Chúa vẫn đứng ở “trên bờ” biển cuộc sống của chúng con đợi chờ chúng con, Chúa vẫn hiện diện ở mọi bến bờ của niềm vui, của thành công, và của thất vọng, nao núng, của khổ đau, lo lắng…để hướng dẫn, để trao ban bánh, để chăm sóc cho từng người, từng gia đình, cộng đoàn chúng con bằng chính Mình Máu Chúa, bằng Lời của Chúa, bằng các ân huệ…Xin cũng cho chúng con một dấu chỉ và một sự nhạy bén thiêng liêng, để chúng con có thể nhận ra và có thể nói được chính “Chúa đó” trong từng ngày sống của chúng con như Gioan, người môn đệ Chúa yêu. Amen

Nữ tu: Maria Đỗ Thị Hiến
http://www.giaophanhunghoa.org/vi/suy-niem-suy-tu/suy-niem-chua-nhat/2019/05/81E01D98/suy-niem-tin-mung-chua-nhat-3-phuc-sinh-nam-c/

+ Bí Quyết Hạnh Phúc
+ Tất Cả Là Hồng Ân