MẪU ẢNH ĐỨC MẸ

MẪU ẢNH ĐỨC MẸ

Câu chuyện dưới đây được Matine Nelm, một cô gái 23 tuổi, thuộc Hội Con Đức Mẹ tại Pháp, thuật lại như một chứng từ sống động về tấm lòng từ ái của Mẹ Ma-ri-a Vô Nhiễm Nguyên Tội đối với những ai hết lòng chạy đến kêu xin cùng Mẹ.

“Vào năm 1939, một hôm, tôi bị trượt chân trên sàn gỗ. Một cái dằm đã xuyên lên từ dưới lòng bàn chân của tôi và tôi không tài nào rút ra được. Không bao lâu sau, cổ chân tôi sưng vù lên. Đi bệnh viện chụp hình quang tuyến X thì lại không thấy gì cả, đành cứ để nguyên như thế...

Sau 2 năm vẫn tiếp tục với công việc, tuy có chậm chạp hơn trước, tôi bỗng phải ngưng việc vì bàn chân đau dội lên. Bác sĩ báo tin phải mổ. Sau 1 lần, 2 lần, rồi 3 lần giải phẫu khốn khổ, vẫn không có kết quả khả quan. Tôi đau đớn kinh khủng mặc dù đã chịu nằm yên một chỗ. Vết thương không chịu lành và không ngớt ra mủ, trong khi đó, sức khỏe của tôi càng ngày càng sút giảm. Các bác sĩ bó tay, không còn hy vọng cứu chữa bàn chân tôi được nữa, họ dự kiến một ca mổ trầm trọng hơn.

Nhưng phần mình, tôi đã đặt hết lòng cậy trông nơi Người Mẹ trên trời của tôi, bởi vì dưới cõi thế này, tôi thấy rằng không còn ai có thể làm giảm cơn đau hoặc chữa lành cho tôi. Sau mỗi lần thay băng, tôi lại xin má tôi đặt Mẫu Ảnh Mẹ Hay Làm Phép Lạ lên trên mu bàn chân tôi. Và tôi đã cầu nguyện tha thiết xin Mẹ cho tôi được lành bệnh: “Lạy Mẹ Ma-ri-a Vô Nhiễm Nguyên Tội, xin cầu cho chúng con hằng chạy đến kêu xin Mẹ...”

Thế rồi 3 năm sau khi bị tai nạn, Đức Mẹ đã đáp lại lòng cậy trông của tôi một cách tuyệt vời !
Một buổi sáng, tự nhiên tôi thấy đau khủng khiếp, má tôi mở băng chân tôi ra xem, bà thấy một vật vàng vàng nằm trên bàn chân tôi, bà lấy một miếng bông gòn chà nhẹ lên. Thế là chiếc dằm gỗ dài 4 phân, giống như một cây kim lớn tự động trồi lên. Nó đã đâm vào từ dưới lòng bàn chân, vậy mà giờ đây, nó lại nhô ra phía trên mu bàn chân, đúng ngay chỗ má tôi thường đặt Mẫu Ảnh Mẹ Hay Làm Phép Lạ !

Bác sĩ đã từng giải phẫu cho tôi sau khi được mời đến khám lại cho tôi, đã tuyên bố rằng ở đây có sự can thiệp kỳ diệu của Thiên Chúa. Ông cho biết, đáng lẽ tôi sắp phải giải phẫu lần thứ tư, cắt gân bàn chân hoặc tháo khờp, và chắc chắn tôi sẽ phải chịu cảnh tàn phế. Vậy mà...

Kể từ ngày hôm ấy, tôi đã có thể đi làm trở lại như trước, bàn chân không còn một chút đau đớn gì nữa. Tôi đã đến xin cha sở dâng một Thánh Lễ Tạ Ơn Thiên Chúa và Mẹ Ma-ri-a Vô Nhiễm Nguyên Tội, với sự hiện diện của cả gia đình tôi, của bạn bè tôi trong số các bạn trẻ Hội Con Đức Mẹ.

Theo tập BÌNH MINH của CĐM, số 1.1999

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Related Posts