Thánh Phanxicô và Bí tích Thánh Thể
Sự nghèo khó của Chúa Kitô trong Bí tích Thánh Thể là cốt lõi trong linh đạo của Thánh Phanxicô.
Vì yêu thương con người vô hạn nên Thiên Chúa muốn dành cho họ quà tặng cao quý nhất, đó là sự sống; và Thiên Chúa không chỉ ban sự sống sinh vật (sự sống tự nhiên) mà còn thông ban cả Sự Sống thần linh của chính Thiên Chúa cho con người nữa.
Chúa Giêsu đã làm người để ở với ta, làm tấm bánh để ở lại trong ta. Chúa mong ước ta ở lại trong Chúa.
Nhờ “Tấm Bánh Giê-su” được bẻ ra và trao ban mà các tín hữu được nên đồng huyết nhục với Chúa và nhận được sự sống đời đời do Ngài ban tặng.
Đức Kitô đã chuẩn bị phát chẩn, phát chẩn Thánh Thể để cho chúng ta, vâng, cho mỗi người chúng ta của ăn là chính Ngài, để thêm sức mạnh và giúp chúng ta sống mãi mãi.
Chúa khẳng định Chúa là “Bánh hằng sống” không phải là hình ảnh hay ẩn dụ nhưng là bánh thật cho cuộc sống tâm linh của mọi tín hữu.
‘Ai đến với tôi…’ Lời kêu gọi xưa kia của Chúa, ngày nay vang lên trong lòng chúng ta như một câu hỏi: Ai đến với tôi?
Từ Thánh Lễ đi ra, chúng ta ý thức mình là một phần chi thể, là Thịt Máu Đức Kitô, chúng ta mang Đức Kitô trong mình.
Ngài là nguồn tình yêu, là lò lửa sưởi ấm, nhưng người ta lại tiếp tục hững hờ trốn xa Ngài để rồi phải chết cóng vì thiếu lửa của tình yêu và sức sống thiêng liêng của ơn Thánh Chúa.
Chúng ta hãy chuẩn bị Thiên Đàng bằng cách rước lễ. Ở đó, những người được phúc tiếp nhận Chúa vĩnh viễn, sống bởi sự hiểu biết và tình yêu thương của Ngài.
Khi chúng ta ở trước Thánh Thể, chúng ta chuyện trò với chính Chúa Giêsu như các tông đồ trực tiếp nói chuyện với Ngài vậy.
Hãy dâng tất cả những gì thuộc về trái đất và con người, để Đức Kitô biến đổi thành Tấm Bánh Khổng Lồ dâng lên Cha.