BỔN PHẬN LÀM CON

BỔN PHẬN LÀM CON

|


Cha mẹ còn sống cũng như đã mất vẫn cần được hiếu thảo. Trong cuộc sống, có những khi vì miếng cơm manh áo, vì nhu cầu cuộc sống mà đôi lúc chúng ta “quên” đi nguồn gốc của mình phải “ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây” hay “uống nước nhớ nguồn”… là những câu ca dao tục ngữ mà chúng ta đã từng được nghe, hoặc câu “vì ai mà có ta?” trong ca khúc Ơn Nghĩa Sinh Thành nổi tiếng của cố Nhạc sĩ Dương Thiệu Tước. Mọi người đều phải sống như thế nào cho xứng đáng trong bổn phận làm con cái.


Kinh Thánh dạy: “Phải thảo kính Cha Mẹ”. Còn Kinh Phật dạy: “Tột cùng của THIỆN, không gì hơn HIẾU. Tột cùng của ÁC, không gì hơn BẤT HIẾU”. Vật gì thì cũng phải có xuất xứ, có chủ. Chim có tổ, người có tông. Cha mẹ có gì cũng là người sinh thành, dù cho không dưỡng. Vì thế, đã là ĐẠO con người thì phải biết ĐẠO làm con, đừng bao giờ để các ngài phiền muộn, và phải biết tạo niềm vui khi các ngài ở tuổi xế bóng, vì người già thường cảm thấy cô độc. Chúng ta có thể tóm gọn trong 3 điểm:

Quan tâm – An ủi

Biết quan tâm cha mẹ là một phương diện của “hiếu thảo”. Quan tâm bằng cách hỏi han, quà cáp, chăm sóc, dù chỉ là những động thái rất đơn giản. Có quan tâm, con cái mới biết được cha mẹ đang vui hay buồn, nếu có uẩn khúc thì cũng tìm hướng giải quyết. Thời điểm thuận tiện là lúc cha mẹ đang ngồi một mình, hãy đến gần để “thủ thỉ”. Nên nhớ, dù đã trưởng thành, con vẫn là con, vẫn là đứa trẻ trước mặt cha mẹ. Vả lại, khi gần gũi, cha mẹ rất hạnh phúc vì được con cái quan tâm, không cảm thấy bị lạc lỏng.

Chịu đựng

Cuộc sống nhiêu khê và vất vả nên dễ làm con người bực tức. Có thể bị la mắng dù chúng ta không “quá đáng” khiến cha mẹ buồn lòng. Đừng vội “phản ứng” mà hãy giữ thái độ đúng đắn của cương vị làm con. Tuyệt đối tránh thái độ bất kính, vẫn ngoan ngoãn làm việc để chứng tỏ “đạo làm con”. Đợi khi thuận tiện, nhẹ nhàng phân tích để cha mẹ hiểu. Tốt nhất là nói vào lúc cha mẹ vui vẻ để tránh sự hiểu lầm. Tục ngữ đã có luật tuyệt vời: “Im lặng là vàng”.

Trọng tài

Ai cũng có lúc “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt”. Cha mẹ chúng ta cũng không ngoài quy luật thường tình đó. Khi “chiến tranh” xảy ra giữa cha mẹ, con cái có trách nhiệm quan yếu là làm “nhịp cầu”, làm “trọng tài” để giải hòa. Đã làm trọng tài thì không được thiên vị. Có thể mua một món quà cho mẹ dịp sinh nhật nhưng nói của cha tặng và ngược lại, hoặc tổ chức một bữa tiệc để thiết lập bình thường hóa quan hệ sau những ngày “cấm vận tình cảm”.

Công lao cha mẹ rất cao dầy, không gì sánh kịp và đền đáp, dù con cái có làm đủ “nhị thập tứ hiếu”… Như vậy, tùy theo tuổi và điều kiện mà tích cực sống sao cho cha mẹ vui lòng. Nếu lỡ sai lỗi, hãy xin lỗi càng sớm càng tốt, vì lời xin lỗi muộn màng thì không còn giá trị cao bằng lời xin lỗi đúng hoặc kịp lúc.

Cha mẹ nào cũng luôn yêu thương và hãnh diện về con cái. Dù bạn đã từng sai trái với các ngài, thậm chí là hắt hủi, nhưng chỉ cần bạn biết nhận lỗi thì cha mẹ tha thứ ngay. Tuyệt vời làm sao tình cha nghĩa mẹ! Anh chị em với nhau mà không biết nhường nhịn, đó là làm khổ chính các đấng sinh thành. Các ngài không cần con cái đáp đền công lao-gọi là báo hiếu-mà chỉ cần con cái thành nhân, trước khi thành tài. Nếu còn nhỏ, con cái hãy đáp đền chữ hiếu bằng cách học tập chăm chỉ. Nếu đã trưởng thành, hãy phụng dưỡng cha mẹ cho phải đạo, đừng ỷ lại vào đồng tiền mình làm ra mà gây phiền lòng cha mẹ.

Có người dùng từ FAMILY để diễn tả câu nói con cái dành cho cha mẹ là: “Father And Mother, I Love You!” (Thưa cha mẹ, con yêu cha mẹ). Thật là ý nghĩa! Tưởng cũng rất cần thiết để những ai đã, đang và sẽ làm con cái suy ngẫm về câu nói:

Cha mẹ nuôi con biển trời lai láng
Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày.

Cố gắng trân quý những gì mình đang có! Thiếu cha, vắng mẹ thì khổ lắm! Không ít người đã phải hối hận vì lỡ cư xử bất hiếu với cha mẹ nhưng đã quá muộn. Vì “cha mẹ đâu dễ ở đời với ta”. Cha mẹ chỉ có một trên đời!

Trầm Thiên Thu
Đọc tiếp →
Sống Lời Chúa
ads
Thông điệp Sự Sống
ads
XIN BAN SỨC SỐNG CHO CHÚNG CON

XIN BAN SỨC SỐNG CHO CHÚNG CON

Lạy Chúa Thánh Thần,
Xin ban sức sống cho chúng con.
Xin cho cuộc đời Kitô hữu của chúng con
Đừng rơi vào sự đơn điệu nghèo nàn,
Vào những lối mòn quen thuộc,
Nhưng xin canh tân
Và tái tạo chúng con mỗi ngày.

Đọc tiếp →
XIN HÃY GỌI TÊN CHÚNG CON

XIN HÃY GỌI TÊN CHÚNG CON


Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh
lúc chúng con tìm kiếm Ngài trong nước mắt,
xin hãy gọi tên chúng con
như Chúa đã gọi tên
chị Maria đứng khóc lóc bên mộ.
Lúc chúng con chán nản và bỏ cuộc,
xin hãy đi với chúng con trên dặm đường dài
như Chúa đã đi với hai môn đệ Emmau.
Đọc tiếp →
TRAO BAN

TRAO BAN

Một thương gia đã chia sẻ kinh nghiệm như sau: lúc nhỏ, trí khôn tôi kém cỏi đến độ năm thứ ba tiểu học tôi đã đội sổ, thứ hạng này đeo đuổi tôi mãi cho đến khi bước vào trung học.

Nhưng một ngày nọ, một biến cố đã thay đổi cuộc sống của tôi: năm đó tôi vừa bước vào trung học, nhân một lớp học nhảy, cô giáo của tôi đã mời người chị của bà đến tham dự. Vừa bước vào lớp nhảy, cô giáo đã hướng dẫn người chị đi thẳng đến phía tôi, cô đặt tay trên vai tôi và giới thiệu:

- Đây là cậu học sinh có nụ cười dễ thương nhất.

Cô đã không nói: “Đây là cậu học sinh học dở nhất lớp, nó dốt lắm” v.v… mà lại nói: “Đây là cậu học sinh có nụ cười dễ thương nhất”.

Hôm đó, ra khỏi lớp tôi thấy mình như cao hơn một chút, tôi vừa đi vừa nhảy vừa ca hát và tự tin. Từ đó, tôi đã bắt đầu đạt được những thành tích khả quan hơn. Tôi đã tốt nghiệp cao học, làm giáo sư và nay đang hăng say trong lãnh vực kinh doanh. Tất cả đều bắt đầu với cô giáo dạy nhảy ấy. Cô đã cho tôi thấy rằng tôi cũng là một người có giá trị. Tôi cũng có một cái gì đó để trao ban cho người khác.

*
Đọc tiếp →
ĐỪNG CHỜ ĐỢI HẠNH PHÚC

ĐỪNG CHỜ ĐỢI HẠNH PHÚC

|

Nếu chỉ ngồi chờ hạnh phúc đến với mình thì có lẽ suốt đời bạn sẽ phải chờ đợi. Bởi vậy, hãy chủ động tạo nên điều đó với một số gợi ý dưới đây:
1. Khi có những ý nghĩ và nỗi buồn, hãy xua chúng ra khỏi đầu và nhớ rằng có những hoàn cảnh bạn không có đủ sức để thay đổi, vậy cách tốt nhất là phải bình tĩnh để suy xét mọi việc.
2. Hãy nhớ lại những cảm giác tuyệt vời nảy sinh trong bạn khi ngắm hoàng hôn ở một nơi tuyệt đẹp nào đó. Hãy nhớ lại sự nhẹ nhõm và niềm vui khi bạn kết thúc thành công một công việc lớn nào đó hoặc thi xong, hay niềm vui khi bất ngờ nhận được một món quà thú vị. Tự bạn sẽ biết những hồi tưởng và ý nghĩ nào sẽ cho cảm giác dễ chịu.
3. Hãy quen với việc cảm thấy mình hạnh phúc và điều đó trở thành một trong những bài tập chủ yếu của bạn. Thường xuyên cười với bản thân và những người khác và hãy để cho họ hiểu rằng bạn là người hạnh phúc.
4. Cố gắng làm cho cả những người xung quanh hạnh phúc. Khi bạn thấy một người nào đó gặp nạn, hãy đề nghị để bạn giúp đỡ họ mặc dù chỉ là những sự hỗ trợ rất nhỏ. Ví dụ, bạn chỉ đường cho một khách du lịch để anh ta đến được nơi cần thiết một cách nhanh chóng và thuận lợi. Từ niềm vui của người khác, chắc chắn, bạn sẽ cảm thấy vui hơn.
5. Đừng quên những người đã làm cho cuộc đời bạn sáng sủa hơn, giàu có hơn và hãy dành nhiều thời gian cho người đó.
6. Cố gắng bớt chỉ trích hành động của người khác và bạn có thể tránh được nhiều cảm giác tiêu cực cho cuộc đời mình.
7. Đừng cố gắng để ngay lập tức thành người hoàn toàn hạnh phúc. Tốt nhất, bạn nên vui mừng với những việc nhỏ hơn là chờ đợi một điều gì đó thật to lớn.
8. Hãy quên đi sự ganh tị vì nó có thể làm hại cả cuộc đời bạn. Nhiều người cảm thấy mình bất hạnh vì những kỳ vọng của họ hoàn toàn không thực tế bởi hạnh phúc chỉ là một khái niệm tương đối.
Source: Sưu tầm

Đọc tiếp →
ĐỪNG ĐỢI...

ĐỪNG ĐỢI...

Đừng đợi nhìn thấy nụ cười rồi mới cười lại.
Đừng đợi đến khi được yêu thương rồi mới yêu thương.
Đừng đợi đến khi cô đơn mới nhận ra giá trị của bạn bè.
Đừng đợi có một công việc thật vừa ý rồi mới đi làm việc.


Đừng đợi đến khi có thật nhiều rồi mới chia sẻ đôi chút.
Đừng đợi đến khi bị vấp ngã rồi mới nhớ tới những lời khuyên.
Đừng đợi đến khi làm người khác buồn lòng mới cố xin lỗi.
Đừng đợi vì bạn không biết bạn sẽ đợi bao lâu.
Đừng quên hi vọng, sự hi vọng cho bạn sức mạnh
tồn tại ngay cả khi bạn bị bỏ rơi.
Đọc tiếp →
TIẾNG GỌI

TIẾNG GỌI

Có hai người lái buôn và cũng là hai người bạn thân, quyết chí lên đường tìm cho kỳ được điều quí giá nhất trên đời. Mỗi người ra đi một ngả và hẹn sẽ gặp lại nhau khi tìm được điều quí giá ấy.

Người thứ nhất lặn lội đi tìm viên ngọc mà ông cho là quí giá nhất. Ông băng rừng vượt biển, bất cứ nơi nào có bán đá quí ông đều tìm đến. Cuối cùng ông mãn nguyện vì đã tìm được viên ngọc quí mà ông ao ước. Trở lại quê hương ông chờ đợi người bạn của mình.

Nhiều năm trôi qua mà người bạn vẫn vô âm tín. Thì ra điều người ấy đi tìm không phải là vàng bạc châu báu mà là Thiên Chúa. Ông ta đi khắp nơi để thụ giáo những bậc thánh hiền. Ông ta cặm cụi đọc sách, nghiền ngẫm suy tư, nhưng vẫn không gặp được Chúa.

Đọc tiếp →
HÃY THA THỨ CHO NHỮNG KHUYẾT ĐIỂM, SAI LẦM CỦA MÌNH VÀ TIẾN BƯỚC

HÃY THA THỨ CHO NHỮNG KHUYẾT ĐIỂM, SAI LẦM CỦA MÌNH VÀ TIẾN BƯỚC

Ta thường ngưỡng mộ sự tươi đẹp hoa lệ của người,
và khổ sở về những thứ mình không có.

Thực ra : chẳng ai có cuộc đời hoàn mỹ, không khiếm khuyết,
mỗi người đều có thiếu sót.

Sống trên cõi trần ai cũng cần có khiếm khuyết
để bớt đi phần kiêu ngạo.

Dù bạn muốn hay không, nó bám lấy bạn như một định mệnh.
Người khôn sẽ chẳng bực bội về những khuyết điểm trong cuộc đời.

Họ mở rộng lòng mình để đón nhận nó.
Vì họ hiểu rằng, khuyết điểm như cái gai trên lưng,
để giúp họ khiêm tốn và biết hợp tác với người

Đời thiếu thăng trầm, ta dễ dàng an thân,
đời vắng khổ sầu, khó mà biết cảm thông,
đời không trải nghiệm sao có thể trưởng thành ?

Kẻ thứ gì cũng có … không biết đến niềm vui chờ đợi và hy vọng.

Đọc tiếp →
KHÔNG PHẢI... MÀ LÀ...

KHÔNG PHẢI... MÀ LÀ...


MẠNH, không phải là nhấc lên NẶNG,
mà là để xuống NHẸ.


KÍNH, không phải chỉ là đối với TRÊN,
mà là xử sao với DƯỚI.


ÐẸP, không phải là KÉO người đến với bạn,
mà là GIỮ người ở lại với mình.


XẤU, không phải nơi GƯƠNG MẶT,
mà là nơi CÁCH SỐNG


KHÉO, không hệ tại HÀNH VI LỚN,
mà thực hiện CỬ CHỈ NHỎ


KỲ DIỆU, không phải là chuyện NGẠC NHIÊN,
mà là chuyện của CẢM NHẬN


BUỒN, không phải là chuyện BÊN NGOÀI,
mà là điều ẩn giấu BÊN TRONG


Cầu chúc Bạn bình an hạnh phúc

Têrêsa Ngọc Nga
Đọc tiếp →
YÊU NGƯỜI NHƯ CHÚA

YÊU NGƯỜI NHƯ CHÚA

Bề trên một tu viện Công giáo đến tìm vị ẩn sĩ trên vùng núi Hi mã lạp sơn để trình bày về tình trạng bi đát của tu viện.

Trước kia tu viện này là một trung tâm sầm uất. Khách hành hương tấp nập. Nhà thờ lúc nào cũng vang lừng tiếng hát ca cầu nguyện. Tu viện không còn chỗ nhận thêm người vào tu.

Vậy mà giờ đây tu viện chẳng khác một ngôi nhà hoang phế. Nhà thờ vắng lặng. Tu sĩ thưa thớt già nua. Cuộc sống buồn tẻ.

Cha Bề trên hỏi vị ẩn sĩ nguyên nhân nào hay lỗi lầm nào đã khiến tu viện rơi vào tình trạng suy sụp như hiện nay. Vị ẩn sĩ ôn tồn bảo: “Các tội đã và đang xảy ra trong cộng đoàn đó là tội vô tình”. Ông giải thích thêm: “Đấng Cứu Thế đã cải trang thành một người trong quý vị, nhưng quý vị không nhận ra Người”.

Nhận được lời giải đáp, Cha Bề Trên hớn hở ra về. Cha tập họp các tu sĩ lại và loan báo cho họ biết Đấng Cứu Thế đang ẩn mình giữa cộng đoàn. Nghe nói thế, mọi người mở to mắt và quan sát nhau. Ai là Đấng Cứu Thế cải trang? Nhưng chắc chắn nếu Đấng Cứu Thế đã cải trang thì chẳng ai có thể nhận ra Người. Mỗi người sống chung với ta đều có thể là Đấng Cứu Thế.

Từ ngày ấy mọi người đều đối xử với nhau như với Đấng Cứu Thế. Mọi người kính trọng nhau. Mọi người quan tâm chăm sóc nhau. Mọi người phục vụ nhau. Chẳng bao lâu, bầu khí yêu thương huynh đệ, sự sống và niềm vui lại trở lại với tu viện. Khách hành hương bốn phương lại tấp nập tuốn về. Lời kinh tiếng hát lại vang lừng trong tu viện. Bị cuốn hút bởi bầu khí vui tươi thánh thiện, nhiều thanh niên đến xin gia nhập cộng đoàn.

Trước kia tu viện mất hết sức sống vì mọi người không thực hành Lời Chúa dạy. Sống cá nhân chủ nghĩa, thờ ơ lãnh đạm với nhau. Nay tu viện tràn đầy niềm vui và sức sống nhờ mọi người biết quan tâm đến nhau, yêu mến và phục vụ nhau.



Đọc tiếp →
HÃY CHO ĐI CÁI CŨ ĐỂ NHẬN ĐƯỢC CÁI MỚI

HÃY CHO ĐI CÁI CŨ ĐỂ NHẬN ĐƯỢC CÁI MỚI

Cố giữ thì sẽ không thể cho đi. Cất mãi cái cũ thì không còn dịp để nhận thêm điều mới…

Bạn có thói quen cất giữ những đồ vật vô ích, khi nghĩ rằng một ngày nào đó, bạn sẽ có thể cần đến chúng ?

Bạn có thói quen cất kỹ tiền bạc và không tiêu xài đến nó, bởi vì bạn nghĩ rằng bạn có thể thiếu thốn trong tương lai ?

Bạn có thói quen để dành những quần áo, những đôi giày, những bàn ghế, những đồ gia dụng mà bạn đã không sử dụng từ lâu rồi ?

Và trong tâm hồn bạn, bạn có thói quen lưu giữ những lời trách mắng, những mối thù hận, những nỗi buồn, những nỗi sợ hãi và cả nhiều thứ khác nữa ?

Đọc tiếp →
CON VOI VÀ CON CHUỘT

CON VOI VÀ CON CHUỘT


Một con voi đang tắm mình vui vẻ trong một cái ao nơi rừng sâu, một con chuột xuất hiện và yêu cầu con voi ra hỏi hồ.
Voi nói:
- Tao không ra: tao đang vui thích ở đây và không muốn bị quấy rầy
Chuột nói:
- Tôi yêu cầu đấy: ra ngay lập tức đi
Voi hỏi:
- Tại sao?
Chuột đáp:
- Tôi chỉ nói khi anh ra khỏi ao mà thôi.
Voi đáp lại.
- Vậy thì tao không ra
- Dầu vậy, một lúc sau, voi cũng nhượng bộ. Phải khó khăn lắm mới ra khỏi ao, voi đối diện với con chuột và nói:
- Tại sao mày muốn tao ra khỏi ao?
- Chuột đáp lại:
- Để kiểm tra xem anh có mặc áo tắm của tôi không.
Đọc tiếp →

nhận bài viết mới qua email

Copyright ©2015 ngọn lửa nhỏ

Nhóm lên hi vọng, khơi nguồn yêu thương

Giới thiệu | Liên lạc | Sitemap
Theme designed by Damzaky - Published by Proyek-Template
Powered by Blogger