BIẾN DẠNG

BIẾN DẠNG

Con bé một mình thơ thẩn trước nhà. Nó bỗng thấy một xấp tiền nằm im lìm bên gốc cây bàng. Con bé khẽ khàng cầm lên, lập cập đếm... Đúng 270 ngàn ! Số tiền rất lớn đối với nó. Nó đưa mắt dáo dác nhìn quanh. Phía trên đê, có người phụ nữ đang dắt chiếc xe chậm rãi xuống dốc. Nó chạy nhanh tới, hỏi: - Cô, cô có đánh rơi tiền không ? Người phụ nữ thoáng ngạc nhiên, rụt rè hỏi lại nó: - Cháu nhặt được tiền phải không ? Nó gật đầu. Khác vẻ e dè khi nãy, người phụ nữ mạnh bạo hơn: - Cô đang đi tìm tiền đây. Khổ quá ! Thoáng cái đã rơi mất số tiền nộp viện phí ! Nó hồn nhiên chìa ra xấp tiền: - Đây phải không cô, cháu vừa nhặt được, cháu gửi lại cô đấy ! Người phụ nữ hơi cập rập, lúng túng rút đưa cho nó một ít tiền. Nó không nhận. Người phụ nữ dúi vào tay nó rồi hớt hải phóng xe đi. Con bé thấy vui vui khi làm được một việc tốt, nhưng vẫn xen lẫn chút băn khoăn.

Đêm về, nằm bên mẹ, bỗng nó thấy mẹ khóc xót xa. Mẹ nói, mẹ làm rơi 270 ngàn tiền lương. Nghĩ đến cuộc sống tháng ngày tới của hai mẹ con, mẹ ôm nó vào lòng bậm môi nức nở. Nó cay đắng rút ra số tiền người phụ nữ hôm nay đưa. Con bé nghiến răng, run run bóp chặt trong lòng bàn tay non nớt. Những đồng bạc sớm biến dạng trong con mắt dại khờ.

Sưu tầm.

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Related Posts