ĐỐM LỬA SẺ CHIA

ĐỐM LỬA SẺ CHIA

  • Hãy cho đi khi bạn vẫn còn có thể. Vì không có điều gì thuộc về bạn mãi mãi - Anphako

Ngày xưa, thuở trái đất còn ngập chìm trong băng giá, một người đàn ông nọ nghe nói ở một nơi kia thật xa, có một ngọn lửa linh thiêng đang cháy. Ngọn lửa ấy có thể giúp gia đình ông sưởi ấm, có thể làm tan những tảng băng lạnh buốt và mang lại nguồn sáng bất tận giữa màn đêm tăm tối. Khát khao có được ngọn lửa diệu kỳ, ông cất bước lên đường, bắt đầu cuộc hành trình tìm kiếm, lòng tự nhủ: "Tìm được ngọn lửa rồi, nhất định ta sẽ có hạnh phúc!".

Hành trình tìm kiếm thật gian khổ. Bước chân ông mải miết, băng qua từng con suối, ngọn đồi, rồi những khu rừng rậm chưa ai từng đặt chân tới. Cuối cùng, sau bao khó khăn, vất vả, ông cũng tìm đến được nơi cất giữ ngọn lửa. Nâng niu ánh sáng hạnh phúc trên tay, ông quay về nhà, lòng đầy háo hức. Nhưng đường về dường như khó khăn gấp bội. Từng đợt gió vô tình thốc vào mặt lạnh buốt, thêm vào đó ngọn lửa trên tay ông cứ lập lòe, sẵn sàng vụt tắt bất cứ lúc nào.

Dọc đường đi, ông gặp một người đang rét run, ngồi co ro trong chiếc hang phủ đầy tuyết trắng. Thấy ngọn lửa, người đó nhìn ông với ánh mắt van nài, giọng nói như lạc đi trong niềm hy vọng và khát khao của kẻ được cứu sống.


Ông thoáng ngập ngừng - "Khó khăn lắm mình mới có được ngọn lửa quý giá, thiêng liêng này, sao có thể san sẽ một cách dễ dàng như vậy?". Nhưng vẻ khắc khổ, đáng thương trên khuôn mặt người lạ khiến ông không đành lòng bước đi.

Quyết định chia một phần ngọn lửa cho người đó, ông tiếp tục hành trình trở về của mình, lòng thấy ấm áp, thanh thản kỳ lạ. Tâm trí ông hiện ra viễn cảnh hạnh phúc đang chờ đón mình. Chắc chắn vợ ông sẽ đón ông trong ánh mắt ngỡ ngàng và vòng tay ấm áp, những đứa con yêu quý sẽ hớn hở vây quanh cha chúng đầy hãnh diện...

Đường về nhà ngày một gần. Mưa càng lúc càng nặng hạt, sấm chóp bắt đầu nổi lên. Ông cố gắng bảo vệ ngọn lửa, nhưng phần còn lại quá mỏng manh. Cuối cùng, ông đành bất lực nhìn nó từ từ tắt ngấm trong mưa gió.

Lòng trống rỗng, hai chân như muốn khuỵu xuống. Cuộc sống với ông thật vô tình và nghiệt ngã. "Về nhà trong sự thất bại - ta chẳng khác nào một kể vô dụng. Nhưng làm lại hành trình mới - liệu ta còn có đủ niềm tin và sức lực nữa hay không?" Bất chợt một ý nghĩ vụt lóe trong tâm trí ông "Sao ta không quay trở lại nơi mình từng chia sẻ ngọn lửa linh thiêng?". Miệng mỉm cười, ánh mắt đầy hy vọng, ông bước đi.

Và thế là sau một chặng đường vượt gió mưa, ngọn lửa lại bừng sáng trong tay ông!

- Thanh Thảo
Theo Given Light

Bài thú vị khác :

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Related Posts