Hành Động Và Ý Định

Tôi đứng thẫn thờ và thầm ước giá như hôm qua mình dừng lại để thực hiện điều đã nghĩ.
"Một hành động nhỏ vẫn có ý nghĩa hơn những ý định cao cả".

Một buổi chiều mùa đông năm 1990, khi đang lái xe về khách sạn nghỉ ngơi để chuẩn bị xuất hiện trong một chương trình trò chuyện trên truyền hình vào ngày hôm sau, tôi đã trông thấy một cảnh tượng rất đáng thương: Một người đàn ông nằm ngủ ngay trên vỉa hè đã đóng một lớp tuyết dày lạnh cóng và chỉ đắp một tấm bìa mỏng trên người. Tôi thật sự xúc động khi nhìn thấy đôi chân trần của ông, một đôi chân không giày cũng không vớ giữa trời tuyết giá.

Lúc đó, dù không rõ về điều mình sắp làm nhưng tôi đã nghĩ mình nên dừng xe và xuống giúp ông ấy. Thế rồi, đèn giao thông bật tín hiệu xanh, cuộc sống dường như đòi hỏi tôi phải chuyển động. Và tôi đã nhấn ga hướng về khách sạn, nhanh chóng quên đi người đàn ông tội nghiệp trên vỉa hè.

Ngày hôm sau, trước khi bắt đầu cuộc nói chuyện của mình, tôi ngồi trong một sảnh lớn và tranh thủ dùng một tách cà phê. Khi hầu hết mọi người đều đã bước ra ngoài, tôi đứng lại chuyện trò trong giây lát với người lao công đang lặng lẽ làm việc ở đó. Anh là người ít nói và luôn tươi cười với tất cả mọi người. Hầu như anh không bao giờ nói gì ngoại trừ câu ''Chào buổi sáng" hay "Tôi có thể giúp gì cho ông không, thưa ông?". Tôi hỏi người lao công về cảm giác của anh trong ngày hôm nay. Anh trả lời rằng anh vừa mới đạp xe một vòng dưới trời tuyết và lấy làm buồn cho hoàn cảnh của chính mình... cho đến khi trông thấy một người đàn ông nằm ngủ ngay góc đường chỉ với một tấm bìa mỏng làm chăn và đôi chân thì không mang giày. Tôi cảm thấy cổ họng mình như tắc nghẹn khi nghe anh thuật lại việc mình đã vòng xe nhiều lần để mua cho người đàn ông khốn khổ kia một đôi giày và một đôi vớ.

Trong khi nghe câu chuyện của người lao công, tôi chợt nhớ đến một bức tranh quen thuộc. Bức tranh vẽ hình một cậu bé tay cầm một bông hoa đang cố nhón chân tặng nó cho một người lớn kèm lời chú thích: "Một hành động nhỏ vẫn có ý nghĩa hơn những ý định cao cả".

Tôi đứng thẫn thờ và thầm ước giá như hôm qua mình dừng lại để thực hiện điều đã nghĩ. Khi buổi thu hình kết thúc, tôi trở lại tìm người đàn ông nghèo khổ ấy nhưng ông đã không còn ở con đường đó nữa.

An Bình (theo Internet)
Hạt Giống Tâm Hồn

+ BIẾT ĐÁNH GIÁ CAO NHỮNG KHÁC BIỆT
+ CUỘC SỐNG LUÔN ƯU ÁI NHỮNG AI BIẾT LẮNG NGHE