Chúa muốn làm gì thì làm

Chúa muốn làm gì thì làm

Thiên Chúa yêu thương con người bằng một tình yêu không thể đo lường, tính toán hay tưởng tượng được.

Tại một làng bên Ấn Ðộ có một đạo sĩ thánh thiện, ai cũng tìm đến xin ông cầu nguyện cho. Cứ mỗi lần có ai đến kêu cứu, vị đạo sĩ thường vào rừng, tìm đến một nơi vắng vẻ và cầu nguyện. Lần nào Thiên Chúa cũng nhận lời ông và độ trì cho dân chúng.

Khi nhà đạo sĩ qua đời, dân chúng trong làng cũng muốn có người kế tục. Họ tìm được một người tuy không thánh thiện nhưng biết rõ nơi vị đạo sĩ trước kia thường đến cầu nguyện cũng như thuộc lòng lời kinh của ông.

Người này nói với Chúa:

- Lạy Chúa, Chúa biết con không phải là người thánh thiện. Nhưng con tin chắc rằng Chúa không nỡ bỏ rơi dân Chúa. Xin Chúa nhận lời con mà cứu giúp họ.

Thiên Chúa đã nhận lời ông và cả dân làng đều được cứu giúp mỗi khi đến nhờ ông cầu nguyện.

Khi người này qua đời thì dân làng lại phải đi tìm một người khác để thay thế. Họ tìm được một người. Người này thuộc lòng những lời cầu nguyện, nhưng lại không biết chỗ cầu nguyện trong rừng.

Ông bèn thưa với Chúa:

- Lạy Chúa, con biết Chúa không giới hạn trong những nơi chốn cố định. Nơi nào mà không có sự hiện diện của Chúa. Vậy xin Chúa nhận lời con mà đến cứu giúp dân Chúa.

Thiên Chúa cũng đã nhận lời ông và cứu giúp tất cả những ai xin ông cầu nguyện.

Thế nhưng đến lúc con người trung gian này cũng qua đời, dân chúng lại phải đi tìm một người khác để thay thế. Nhưng kẻ kế vị này không biết chỗ cầu nguyện trong rừng lại cũng chẳng thuộc lòng những lời cầu nguyện.

Ông đã thưa với Chúa:

- Lạy Chúa, con biết Chúa không màng đến công thức của lời kinh mà chỉ lắng nghe nỗi thống khổ của dân Chúa. Xin Chúa nhận lời con mà cứu giúp họ.

Thế là một lần nữa Chúa cũng nhận lời cầu xin và độ trì dân chúng trong làng. Nhưng sau khi người này qua đời thì dân chúng không còn biết chọn ai thay thế nữa. Cuối cùng họ nài nỉ một người mà họ biết là không có đạo đức chút nào. Ông ta chỉ biết có tiền bạc. Ông càu nhàu với Chúa:

- Chúa là ai mà cứ bắt con người cầu nguyện rồi mới ra tay cứu giúp. Bao nhiêu lời cầu cứu đây tôi xin giao cho Chúa cả. Tùy Chúa muốn làm gì thì làm.

Nói xong, ông quay trở lại với công việc của mình. Vậy mà Chúa cũng nghe lời cầu nguyện của ông và dân chúng trong làng lúc nào cũng được cứu giúp.

* * *

Thiên Chúa yêu thương con người bằng một tình yêu không thể đo lường, tính toán hay tưởng tượng được.

Lời kinh, nơi chốn, ngay cả sự thánh thiện của con người không phải những gì cốt yếu để Thiên Chúa có thể thi thố tình thương của Ngài.

Ðiều cốt yếu hơn cả mà Thiên Chúa chờ đợi nơi con người là niềm tin tưởng, phó thác trọn vẹn.

Ðó là cánh cửa mở rộng để mọi hồng ân của tình yêu Chúa đổ tràn vào tâm hồn và cuộc sống chúng ta.

Trích trong: Nụ Cười Trong Cung Lòng Thiên Chúa
http://vntaiwan.catholic.org.tw/nucuoi/nucuoi49.htm

+ Sự cộng tác của con người
+ Sống thân mật với Chúa