Tại sao chúng ta lại càng gần gũi với Chúa hơn khi tuổi tác tăng lên?

Qua năm tháng, cuộc sống với những niềm vui và thử thách trở thành một con đường giúp ta học cách nhìn nhận mọi thứ khác đi.
A A
color:
Tại sao chúng ta lại càng gần gũi với Chúa hơn khi tuổi tác tăng lên?
Theo thời gian, nhiều người càng đến gần Chúa hơn. Qua sự suy ngẫm, thử thách và buông bỏ, nhiều người mô tả một sự tiến triển nội tâm dẫn đến một đức tin sâu sắc hơn.
Tác giả: Cerith Gardiner & Aline Iaschine – Nguồn: Aleteia (12/5/2026)
Chuyển ngữ: Lm. Phil. M. Nguyễn Hoàng Nguyên

Theo thời gian, nhiều người càng đến gần Chúa hơn. Qua sự suy ngẫm, thử thách và buông bỏ, nhiều người mô tả một sự tiến triển nội tâm dẫn đến một đức tin sâu sắc hơn.

Khi con người già đi, nhiều người tìm đến đức tin hoặc đào sâu lại đức tin của mình. Một lời giải thích phổ biến và nhanh chóng thường được đưa ra: rằng con người tìm đến Chúa khi họ gần kề cái chết. Nhưng thực tế phức tạp hơn nhiều. Cùng với tuổi tác, cuộc sống nói chung mang một chiều sâu mới. Kinh nghiệm tích lũy, quan điểm thay đổi, và đối với một số người, đức tin tìm thấy một vị trí mới.

Tầm quan trọng của sự phản tỉnh

Thời gian mang đến một góc nhìn nhất định. Những gì từng tưởng chừng như một chuỗi sự kiện không rõ ràng về ý nghĩa bắt đầu hé lộ một sự mạch lạc và ý nghĩa lớn lao hơn. Một cơ hội đến đúng lúc, một thử thách mở ra con đường bất ngờ, một quyết định khó khăn trở nên mang tính quyết định… Dần dần, một số người nhận ra rằng họ không hề đơn độc khi tiến về phía trước.

“Hôm nay tôi nhìn nhận lại câu chuyện của mình theo một cách khác,” Hélène, 51 tuổi, giải thích. “Những sự kiện mà tôi từng trải qua như những thử thách thực sự giờ đây lại hiện ra trước mắt tôi như những bước ngoặt cần thiết. Mặc dù tôi đã làm mọi thứ có thể để đưa một số mối quan hệ hoặc dự án đến thành công, nhưng những cánh cửa vẫn đóng lại. Nhìn lại, tôi hiểu rằng, ngay cả khi điều đó gây đau đớn hoặc bất ổn vào thời điểm đó, Chúa đã cho phép những thử thách này dẫn tôi đến sự tự do và niềm vui lớn hơn, và đến những lựa chọn công bằng hơn, phù hợp hơn với con người thật của tôi. Hôm nay, tôi nhận ra rằng Người đã chăm sóc cho tôi biết bao.”

Học cách buông bỏ

Khi chúng ta già đi, mong muốn kiểm soát mọi thứ cũng thay đổi: dù là trong mối quan hệ với tương lai, công việc, các mối quan hệ hay các sự kiện, nhu cầu kiểm soát đều giảm dần. Chúng ta hiểu rằng không phải mọi thứ đều phụ thuộc vào khả năng dự đoán, quyết định và khả năng xây dựng của mình. Nhiều tình huống không phụ thuộc vào ý chí, mà phụ thuộc vào sự lựa chọn của người khác hoặc những biến cố bất ngờ của cuộc sống. Chính trong không gian của sự bất định này, đối với một số người, đức tin trở thành điểm tựa và sự giúp đỡ để buông bỏ.

Jean, 54 tuổi, nói: “Tôi đã dành nhiều năm muốn sắp xếp mọi thứ. Hôm nay, tôi hiểu rằng sự bình an nội tâm đến vào ngày tôi chấp nhận không còn kiểm soát mọi thứ nữa. Niềm tin của tôi giúp tôi rất nhiều để sống với điều này. Tôi buông bỏ, tôi phó thác những tình huống phức tạp hơn cho Chúa, những căng thẳng với các nhóm của tôi hoặc với gia đình tôi, và tôi nhận ra rằng Người thực sự hành động.”

Những biến cố giúp chúng ta đến gần Chúa hơn

Trong suốt cuộc đời, những biến cố quan trọng cũng có thể đưa chúng ta đến gần hơn với đức tin. Những trải nghiệm này thường chạm đến khía cạnh cá nhân: đối với một số người, sự ra đời của một đứa trẻ có thể gợi lên cảm giác kỳ diệu, tươi đẹp và tuyệt vời đến mức mở ra cánh cửa cho sự suy ngẫm sâu sắc hơn về sự tồn tại của Chúa. Đối với những người khác, chính những thử thách khó khăn hơn lại trở thành cơ hội để gặp gỡ đức tin, chẳng hạn như mất đi người thân yêu hoặc bệnh tật.

Đây là trường hợp của bà Laurence, 69 tuổi. Năm 2002, bà bị vỡ phình động mạch và hôn mê nhiều ngày. Khi tỉnh dậy, bà tràn ngập niềm tin sâu sắc rằng Chúa tồn tại và cảm thấy như được bao bọc bởi một vòng tay yêu thương. Kể từ đó, cuộc đời bà đã thay đổi sâu sắc. Con đường hoán cải của bà đã dẫn đến con đường tương tự ở gia đình: người chồng và bốn người con của bà cũng đến gần Chúa hơn. “Ngày nay, Chúa thực sự là ưu tiên hàng đầu của tôi, và không ai khác còn quan trọng đối với tôi nữa,” bà khẳng định. “Điều duy nhất thúc đẩy tôi là tình yêu.”

Qua năm tháng, cuộc sống với những niềm vui và thử thách trở thành một con đường giúp ta học cách nhìn nhận mọi thứ khác đi. Đối với nhiều người, chính sự chuyển đổi chậm rãi trong cách nhìn nhận này đã dẫn họ đến với Chúa một cách tự nhiên.

Tác giả: Cerith Gardiner & Aline Iaschine – Nguồn: Aleteia (12/5/2026)
Chuyển ngữ: Lm. Phil. M. Nguyễn Hoàng Nguyên