Người khó tha thứ nhất nhiều khi không phải là người đã làm tổn thương ta, mà là chính bản thân mình.
Không phải vì lỗi lầm của bạn quá lớn để được tha thứ, mà vì bạn là người nhớ rõ nhất từng sai lầm, từng lời nói, từng chọn lựa mình ước mong có thể làm lại. Bạn cứ mãi quay về quá khứ, trong khi cuộc đời cứ trôi qua.
Điều đau lòng là nhiều người vẫn đang sống với một “phiên bản cũ” của chính mình – một con người mà Thiên Chúa đã mời gọi bỏ lại từ lâu.
Chúng ta dễ cảm thông với người khác vì biết rằng ai cũng yếu đuối và cần cơ hội để đổi thay. Thế nhưng, với chính mình, ta lại trở thành một vị quan tòa nghiêm khắc. Ta quên rằng tin mừng về lòng thương xót không chỉ dành cho người khác, mà còn dành cho chính mình.
Sự chữa lành bắt đầu khi ta dám tin rằng mình cũng xứng đáng được Thiên Chúa yêu thương. Không phải vì mình hoàn hảo, nhưng vì tình yêu của Chúa luôn đi trước mọi công trạng và mọi thất bại.
Ngôn sứ Isaia nhắc nhở: “Đừng nhớ lại chuyện ngày xưa, chớ quan tâm về những việc thuở trước. Này đây, ta sắp làm một việc mới” (Is 43,18–19).
Thiên Chúa không bảo chúng ta quên quá khứ, nhưng ngài mời gọi đừng sống mãi trong đó. Điều đã xảy ra có thể trở thành một bài học, nhưng không được phép trở thành nhà tù.
Tha thứ cho chính mình không phải là phủ nhận lỗi lầm hay biện minh cho những gì đã xảy ra. Đó là khiêm tốn đón nhận lòng thương xót của Chúa, học từ quá khứ và can đảm bước về phía trước.
Bởi lẽ, người mà bạn xấu hổ khi nhớ đến đã thuộc về ngày hôm qua. Còn con người mà Thiên Chúa đang kiên nhẫn uốn nắn mỗi ngày mới là con người của hôm nay.
Hãy để Chúa nhìn bạn bằng ánh mắt của ngài, thay vì tiếp tục nhìn mình qua bản án của quá khứ. Bởi lòng thương xót của Thiên Chúa luôn lớn hơn mọi lỗi lầm, và tương lai ngài dành cho bạn luôn đẹp hơn những gì bạn từng đánh mất.
