BẢN TRƯỜNG CA LỮ HÀNH

BẢN TRƯỜNG CA LỮ HÀNH

Lạy Chúa Giê-su, lịch sử nhân loại là một Mùa Chay kéo dài nối tiếp,
là một cuộc VƯỢT QUA truyền kiếp ngàn năm.

Ngày lại ngày, lộ trình bỏ lại phía sau thêm dài ra,
còn lộ trình vươn tới phía trước thì thêm ngắn đi.

Dài ra bao nhiêu ? Mà ngắn đi bao nhiêu ?
Thật không tài nào tính được bằng dặm đường, bằng cây số,
mà chỉ có thể ước định bằng mức độ
chênh lệch cán cân giữa trút bỏ và thụ đắc.

Trút bỏ gánh nặng của quay quắt, của lo âu,
của càu nhàu bẳn gắt, của nhọc nhằn gẫy đổ...

Thụ đắc cho được Lòng Tin như món quà triển nở,
món quà của Lòng Cậy hớn hở
và Lòng Mến đong đầy...

Ngày lại ngày, cứ một phen lao đao vấp ngã,
là một lần biết tự đánh rơi hay vứt trả,
tự tháo cởi, tự bôi xóa những tù đày...

Ngày lại ngày, cứ mỗi lần trỗi dậy,
là một lần biết mở rộng vòng tay,
mở tâm trí, mở lồng ngực, mở đôi tay,
mở cả con người trước đây còn đóng kín...

Ngày lại ngày, cứ mỗi lần lại trung tín lên đường,
là một lần khám phá, vui mừng và hy vọng,
là nhận ra mình đã được thêm sức năng động,
để yêu thương, để hút vào sự sống bình minh...

Vậy đó, người ta đã đi không đơn độc một mình,
mà chung quanh, cùng một lộ trình,
là cả đoàn bộ hành lữ khách.

Tất cả không một ai hiển hách tự nhận mình lành lặn,
nhưng đều thảm thương với những tật nguyền chai sạn,
với những rũ rượi tả tơi của căn bệnh trầm kha...

Phía trước có người mù luôn thật thà khao khát
được ngắm nhìn vẻ đẹp bát ngát của vĩnh hằng.

Phía sau có kẻ điếc vẫn mang mang ngông ngóng
được nghe cho tỏ Lời Chân Lý vang vọng.

Đàng kia có người câm đang bập bẹ nói cho thông
khi phát âm tự đáy lòng những chữ cái thiện lành.

Chỗ nọ có kẻ què mong mỏi một cách chân thành
rồi ra có lúc vòng xe lăn cất cánh.

Cạnh bên có người cùi đang nhặt nhạnh những lá thuốc trường sinh.
và xa xa có những kẻ điên hoài trông đợi một bình minh thức tỉnh...

Ngày lại ngày, dấn thêm một bước là tai thêm thính,
là mắt thêm sáng và miệng thôi ngọng ngịu.
Thêm một đoạn đường là thịt da sẽ chẳng còn hốc hác,
và trí hiểu thôi ngơ ngác u mê...

Ngày lại ngày, đoàn người vẫn mải mê bước tới.
Một số đông chỉ lầm lũi sải chân
chẳng buồn kết thân
khép kín bởi ê chề, và ngại ngần do cay đắng.

Một số ít nhìn quanh và cố gắng
tay tìm tay nắm, vai tìm vai sánh bên nhau,
để rồi đến một lúc sẽ khởi đầu,
cùng chọn cung và nghe nhau bắt giọng,
mà hát lên bằng hy vọng:
bản Trường Ca của Sức Sống chân thành...

Mùa Chay dài bao nhiêu là vạn hành thế kỷ,
cuộc VƯỢT QUA trải bao nhiêu lần thoái chí rồi vươn lên,
bao nhiêu lần rẽ sóng băng ngang những biển Đỏ không tên,
bao nhiêu lần xuyên qua sa mạc buồn tênh gây kiệt sức,
là bấy nhiêu lần cất lên phần điệp khúc nguyện cầu,
mong gặp lại cõi Quê Hương đã từ lâu xa cách,
miền Đất Hứa có Nguồn Mạch thơm hương...

Ô kìa, có tiếng nhịp đi gõ đều dọc con đường vất vả,
của vô vàn những gậy chống là khổ giá,
khổ giá của những lần vấp ngã hoang mang,
khổ giá của những chuyện ngang tàng kiêu ngạo,
nay bỗng trở nên Thập Giá của lẽ đạo yêu thương,
Thập Giá của gặp gỡ bình an và khiêm nhường,
là điểm tựa trên đường đến phép lạ hồi sinh,
vì quả thật là tuyệt vời và uy linh quá đỗi:
ở đầu của đoàn người đã đến với vinh quang
là Đức Giê-su với Thập Giá của Sống Lại khải hoàn.

Mùa Chay dài nhưng không hoài vô hạn,
cuộc vượt qua tuy thăm thẳm gập ghềnh,
nhưng Nguồn Cội, nhìn lên đã gần lắm,
bản Trường Ca của Lữ Hành muôn dặm
rồi sẽ đến chặng cuối cùng trổi vượt,
là cao trào, là chung khúc của Phục Sinh hạnh phúc,
của Ha-lê-lui-a, ôi giây phút vĩnh tồn !

Lạy Chúa Giê-su, Ngài là Tình Yêu sắt son,
Ngài là bình minh sẽ mãi còn chói lọi,
đến muôn đời luôn chiếu rọi vầng dương,
xin dang tay mà rộng trải tình thương,
của bao dung, của vô lường yêu mến,
đón chúng con ở đích điểm con đường
vừa VƯỢT QUA những dặm trường nhân thế,
để đến với Ngài mà vạn tuế hân hoan.

Bản Trường Ca của Lữ Thứ Trần Gian
sẽ ngân mãi, âm vang tiếng AMEN của hòa âm bất tận...

Trích: Nối Lửa Cho Đời - Phụng vụ
(Lm.Lê Quang Uy DCCT sưu tầm và biên soạn)

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Related Posts