Yêu Là Cho Đi

Yêu Là Cho Đi

Một vị ẩn sĩ kia đã từ lâu sống kham khổ trong sa mạc. Ông vốn là người có nhân đức, hiền lành, nhưng có chứng bệnh hay quên. Người ẩn sĩ tìm đến một nhà đạo sĩ khôn ngoan hơn để bàn hỏi về chứng bệnh hay quên của mình.

Sau khi nghe lời khuyên bảo khôn ngoan, người ẩn sĩ sung sướng ra về. Nhưng khi về đến nhà thì đã quên hết những lời khôn ngoan ấy. Hôm sau, người ẩn sĩ lại tìm đến nhà đạo sĩ để nghe lại những lời khôn ngoan ấy. Dọc đường, người ẩn sĩ lại quên hết mọi sự. Cứ như thế, ngày này qua ngày khác, ông ta nghe rồi lại quên. Nản lòng thất vọng, ông quyết định không đến tìm gặp nhà đạo sĩ nữa.

Một thời gian sau, tình cờ, người ẩn sĩ gặp nhà đạo sĩ. Nhà đạo sĩ ân cần hỏi thăm cho biết ông đã tiến tới đến đâu rồi. Người ẩn sĩ khiêm tốn thú nhận:
- Thưa thầy, con lại quên tất cả những lời thầy khuyên. Con biết đã quấy rầy thầy quá nhiều rồi, nên con không dám làm phiền thầy nữa.

Nhà đạo sĩ bảo:
- Con hãy đi thắp đèn.

Người ẩn sĩ đi thắp đèn, rồi nhà đạo sĩ lại nói:
- Con hãy đem những ngọn đèn khác đến đây, rồi thắp sáng lên từ ngọn thứ nhất kia.

Người ẩn sĩ làm như lời nhà đạo sĩ khôn ngoan dạy. Nhà đạo sĩ hỏi:
- Theo thiển nghĩ của con, ngọn đèn đầu tiên kia có bị mất hụt ánh sáng của nó chỉ vì đã thắp sáng những cái đèn khác không?

- Thưa thầy không.

Rồi nhà đạo sĩ hiền lành kết luận:
- Cũng vậy, đối với thầy, không những chỉ mình con, nhưng nếu tất cả dân làng này đến với thầy xin điều gì, thầy không mất mát thiệt thòi chi cả. Vậy bất cứ khi nào cần con hãy đến với thầy, đừng ái ngại chi hết.

Tình thương đích thực không làm cho chúng ta trở nên nghèo nàn, hoặc bị thiếu hụt mất mát. Trái lại, nó càng làm cho chúng ta thêm phong phú và được tự do thật sự.

Nếu chúng ta cho đi và mong nhận lại, chúng ta sẽ chẳng nhận được gì hết, và sẽ cảm thấy cay đắng, bất mãn trước những vô ơn bạc bẽo. Nhưng nếu chúng ta thành thực cho đi mà không mong được đền đáp, chúng ta sẽ nhận được tất cả và càng cảm thấy bình an vui sướng khi không nhận được gì hết.

Yêu thương không phải là cho đi một cái gì. Nhưng là cho đi chính mình. Yêu thương là tận hiến, là quên mình để phục vụ người khác. Nhưng làm sao chúng ta có thể cho đi chính mình hay hiến thân phục vụ, nếu chúng ta vẫn còn nô lệ chính bản thân và lòng ích kỷ.

Nếu chúng ta chỉ tìm kiếm những gì đem lại tiện nghi, dễ dãi cho bản thân, nếu chúng ta chỉ bận tâm tránh né những gì gây phiền toái cho mình, làm sao có thể nói được là chúng ta biết cho đi, biết hiến thân một cách chân thành.

Lạy Chúa, Chúa không bao giờ chịu thua những người biết quảng đại, biết cho đi cách vô vị lợi.
Tuy con chỉ biết hiến dâng cho Chúa tất cả sự bé nhỏ, nghèo hèn của con. Nhưng Chúa sẽ trao trả lại cho con tất cả sự vô tận của Chúa.
Xin cho con được nhận chìm và tan biến trong đại dương tình yêu bao la của Chúa, hôm nay và mãi mãi. Amen.

Trích từ Sách Tất Cả Là Hồng Ân – Thiên Phúc

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Related Posts