NHỮNG NGÀNH NGHỀ KHÁC NHAU

NHỮNG NGÀNH NGHỀ KHÁC NHAU

Khi ông A-đam và bà E-và bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng, họ phải dựng lấy nhà để ở trên mặt đất khô cằn và phải đổ mồ hôi sôi nước mắt làm lụng kiếm lấy miếng ăn. A-đam làm rẫy và E-và dệt vải. Mỗi năm họ cho ra chào đời một đứa con.

      Năm tháng trôi qua, lũ trẻ mười bốn đứa lớn dần. Một hôm, chợt nghe tiếng gõ cửa, A-đam mở then gài cửa cho một cụ già quắc thước bước vào. E-và vội vàng mời cụ ngồi vì nàng biết đấy là Đức Chúa. Nàng lấy nước ra mời Ngài dùng. Ngài cám ơn và hỏi: ”Lũ trẻ có nhà không ?”

      A-đam vội gọi các con ra và bảy đứa trẻ tiến đến trước mặt Chúa, lễ phép chào Ngài. Chúa đứng lên, mỉm cười và nói với chúng: ”Ta sẽ ban cho các con mỗi đứa một điều ước”. Lũ trẻ quỳ xuống để Ngài đặt tay trên đầu. Ngài phán bảo với đứa đầu tiên: “Con sẽ trở nên một vị hoàng đế đầy quyền thế.“ Quay sang đứa kế bên, Ngài phán: ”Con sẽ là công chúa.” Đứa thứ ba nghe Ngài truyền: ”Con sẽ làm quận công.” Và bốn đứa còn lại cũng được ban cho làm học giả và nhà buôn giàu có.

        Sau khi nghe những lời chúc phúc tuyệt diệu của Thiên Chúa ban cho con mình, ông A-đam và bà E-và chạy vội chạy vàng đi tìm những đứa con đang làm việc bên ngoài. Cả lũ bảy đứa bé còn lại cũng hớt hải trình diện trước mặt Chúa. Ngài lại mỉm cười hiền từ và phán bảo: ”Ta cũng sẽ ban phúc lành cho chúng.” A-đam và E-và tươi cười trông chờ và lắng nghe Lời Chúa.

      Thiên Chúa phán bảo đứa thứ nhất: ”Con sẽ trở nên một người giúp việc mẫn cá”. Ngài nói với đứa thứ hai: ”Con sẽ là người nông dân.” Và đến đứa thứ ba, Ngài cho nó làm bác thợ giày. Những đứa còn lại trở thành thợ rèn, thợ thuộc da và thợ may.

      Vừa nghe dứt lời chúc lành của Thiên Chúa ban cho những đứa về sau, E-và khóc oà lên: ”Lạy Chúa, Ngài thật là bất công. Ngài ban phát những lời chúc lành không công bằng chút nào. Chúng đều là những đứa con do vợ chồng con sinh ra, sao Ngài lại cho chúng đứa được làm vua làm quan, còn đứa thì lại làm kẻ hầu người hạ.”   

      Thiên Chúa nghe xong, bèn giải thích rằng: ”E-và, con chẳng hiểu gì cả. Ta cần phải ban phát mọi ngành nghề cho thế giới này thông qua con cái của con. Giả sử tất cả bọn chúng đều là vua chúa thì sẽ không có người nông dân làm ra lương thực. Giả như tất cả đều làm quan thì ai sẽ làm ra y phục ? Mỗi người phục vụ ở những vị trí và giữ vai trò khác nhau, và trong mắt Ta mọi ngành nghề đều quan trọng như nhau. Giống như những bộ phận trong cùng một thân thể, chúng kết hợp lại để hỗ trợ lẫn nhau.”

      Thế rồi, E-và hiểu ra: ”Lạy Chúa, xin tha tội cho con. Con đã vội vàng cãi lại Ngài. Con cầu xin cho ơn Ngài được thực thi trên con cái chúng con.”


          Theo Truyện cổ dân gian Đức. ĐÀM THƯ dịch


Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Related Posts