Nếu đã biết bản thân và tha nhân không hoàn hảo thì thiết nghĩ, thái độ phù hợp và đúng đắn nhất giữa con người với nhau đó là biết cảm thông, cưu mang và nâng đỡ nhau.
Chúng ta xin Chúa Kitô Phục Sinh đem đến cho ta sự bình an của Người để chúng ta luôn yên lòng, tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa và tràn đầy niềm hy vọng, kiên cường trước mọi thách đố và nghịch cảnh của cuộc sống.
Buông bỏ để vươn tới một tầm cao ý nghĩa hơn, chạm đến những điều mới mẻ hơn. Mỗi ngày hãy tập sống buông bỏ thói tham lam ích kỷ, thói giận hờn ghen ghét để đón nhận nguồn ơn tha thứ.
Như Chúa Giêsu đã khẳng định. Cha sẽ cứu giúp và nâng đỡ chúng ta, chỉ có một điều là Ngài vẫn chờ đợi chúng ta đến với Ngài để kêu cầu Ngài.
Vậy chúng ta còn chần trừ gì mà không đến với Ngài để được ân sủng, tình yêu và sức mạnh của Ngài tác động.
Chúng ta hãy nhìn lên Chúa là niềm hy vọng có thể biến đổi cuộc đời ta. Ngài thắp sáng cuộc đời ta bằng ngọn lửa tình yêu, dưỡng nuôi ta bằng Thánh Thể và luôn tạo cơ hội để ta sống trong niềm vui đích thực.
Chúng ta sinh ra trong cuộc đời này không phải để qua đi như cỏ cây, nhưng để trở thành dấu ấn yêu thương của Thiên Chúa khắc ghi vào vũ trụ vạn vật. Chuyến tàu đời ta sẽ về đến đích nếu có sự song hành của Thiên Chúa, nguồn tình thương và sức mạnh.
Ai có thể mang lại cho chúng ta một sự bình an đích thực thứ bình an vượt trên nghịch cảnh, thứ bình an không bao giờ bị lấy mất đi nếu không phải là chính Chúa.
Ngắm nhìn công trình tạo dựng của Thiên Chúa, chúng ta được mời gọi trân trọng những gì đã lãnh nhận. Hãy bỏ đi thái độ bi quan mặc cảm mà phát huy hết những khả năng Chúa ban. Ðừng so sánh, nghi ngờ về tình thương của Thiên Chúa.
Người tin Chúa cảm thấy rằng mỗi bước đi đều cần Lời Chúa là ngọn đèn soi sáng đôi chân và ánh sáng soi lối chỉ đường. Vì thế họ không ngớt lời cầu xin để cho Thánh ý Chúa là gia nghiệp và là niềm hoan lạc mãi mãi của đời họ, giúp họ hướng lòng quyết thực thi thánh chỉ, mãi mãi cho đến cùng.
Trong đời sống thiêng liêng, để vươn tới sự hoàn thiện như Thiên Chúa, chúng ta cũng cần có sự bền chí trong việc tập luyện các nhân đức tin, cậy và yêu mến. Con đường nên thánh không hề bằng phẳng nhưng luôn có những vật cản.
Chia sẻ những ước mơ với những người bạn đáng tin cậy và những người thực sự yêu thương chúng ta sẽ mở ra cho chúng ta những cơ hội để tìm được những điểm chung, có được điểm tựa bởi sự khích lệ, ủng hộ và trợ giúp của họ.
Cuộc sống của chúng ta là những chuỗi ngày đong đầy những nỗi buồn tiếp nối những niềm vui, hạnh phúc đan xen với đau khổ. Tất cả vẫn là những gam màu sáng tối với những vẻ đẹp khác nhau làm nên bức tranh của cuộc đời mình.
Người đồ đệ của Chúa không nên hành động chỉ vì được khen thưởng hay vì những lợi lộc ích kỷ nào khác, và lại càng không thể hành động để lường gạt anh chị em.
Đối với những người có tâm hồn cởi mở sẵn sàng đón nhận và tìm kiếm chân lý thì mỗi ngày, mỗi giây phút và mọi biến cố trong cuộc sống, đều là một ân huệ của Chúa.
Từ ngàn đời, trước khi ta được sinh ra, Thiên Chúa đã để ý đến ta, cho ta hiện hữu, rồi lôi kéo ta để làm môn đệ, tông đồ của Ngài, chính Ngài đã đi tìm tôi trước.
Cổ nhân có câu: “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”. Bởi lẽ chính trong gian nan và thử thách, con người mới có cơ hội phát huy sức mạnh và những khả năng của mình.
Thiên Chúa hằng tuôn đổ ân phúc của Người trên chúng ta trong mọi thời khắc của đời sống. Như bản tình ca được kết dệt bởi những nốt trầm bổng, hạnh phúc không chỉ là lúc chúng ta có được nhiều điều may lành nhưng cũng là lúc chúng ta gặp thử thách.
Nếu có một đôi mắt tích cực, nhìn thấy được vẻ đẹp và giá trị của những điều mình thích lẫn những điều không ưa thích, chắc chắn chúng ta sẽ có được sự bình tâm và vui lòng đón nhận tất cả.