CẦU NGUYỆN TRƯỚC NHỮNG ĐIỀU KHÓ HIỂU

CẦU NGUYỆN TRƯỚC NHỮNG ĐIỀU KHÓ HIỂU

Có lời nói rằng: “Khởi đầu của sự khôn ngoan là nhận ra mình chưa hiểu. Bắt đầu của sự dốt nát là cho rằng mình đã hiểu.”

Trong cuộc sống, chúng ta thường phải đối diện với biết bao nhiêu điều khó hiểu hoặc không thể hiểu. Có lúc chúng ta thơ ngay tưởng rằng mình đã hiểu nhưng thật ra mình chưa hiểu chút nào. Thực tế, hằng ngày chúng ta chứng kiến những con người sống đời sống tốt lành nhưng lại bị những người khác hãm hại. Lại có những con người sống đời gian ác nhưng lại giàu có và hưởng thụ. Có lúc chúng ta rơi vào cảnh đau thương, bị tước đoạt hết, ngay cả người mà chúng ta thương yêu nhất cũng ra đi. Chúng ra sẽ làm gì trong những hoàn cảnh đó? Chúng ta đơn sơ xin Chúa hướng dẫn và giải thích những điều chúng ta chưa hiểu; hay là chúng ta trách Chúa, tại sao Chúa để chuyện đó xảy ra; hoặc là nghi ngờ Chúa: Chúa có thật sự tồn tại hay không?

Ý của Thiên Chúa nhiệm mầu và có khi vượt qua sự hiểu biết của chúng ta. Vì thế, chúng ta không hiểu hoặc không thể hiểu là chuyện bình thường. Tuy nhiên, điều quan trọng là chúng ta sẽ ứng xử thế nào trước những hoàn cảnh đó. Tin Mừng cho chúng ta hai gương mẫu tốt lành để chúng ta học hỏi, đó là Mẹ Maria và thánh cả Giu-se. Chúng ta nhìn lại gương của hai vị để tìm thấy nơi đó những bài học quý.

Tuy Mẹ và thánh Giu-se luôn sống đời sống thánh thiện, công chính. Thế nhưng, không phải là sống thánh thiện thì không gặp những hoàn cảnh đau khổ. Hoàn cảnh đầu tiên hai vị gặp phải là ngay sau tiếng xin vâng của Mẹ. Thánh Giu-se đã đau khổ, băn khoăn, khó xử khi biết Maria mang thai đã nhiều tháng và không hiểu bào thai đó là do ai. Đức Maria biết Giu-se, người mình yêu, đang phải khắc khoải, đau khổ trong âm thầm nhưng không sao nói được với người yêu bí mật của Thiên Chúa. Maria đã tiếp nhận tất cả, không than thở, dù biết rằng cả hai người đang đau đớn cùng cực. Thánh Giu-se cũng đã muốn chịu đựng, âm thầm bỏ đi nơi khác vì thương Maria.

Đức Maria biết người con mình đang cưu mang là Con của Thiên Chúa, thế nhưng, điều khó hiểu là vì sao người con ấy lại cũng giống nhưng bao trẻ thơ khác: vẫn dựa vào bố mẹ bồng bế chạy trốn như những kẻ chạy trốn khác, vẫn mỏng dòn yếu đuối và cần sự chăm sóc cẩn thận của bố mẹ… Điều đó khiến Maria khó hiểu.

Khi con trẻ lên 12 tuổi, hai ông bà đưa con trẻ lên đền thánh Giê-ru-sa-lem vào dịp lễ Vượt Qua. Trong chuyến đi này, con trẻ Giê-su tự ý ở lại đền thánh mà không cho cha mẹ hay. Hai ông bà không biết con mình ở lại đền thờ. Sau một ngày đường, hai ông bà cất công đi tìm kiếm con mình. Không thấy con đâu, hai ông bà trở lại Giê-ru-se-lem. Khi thấy con, hai ông bà sửng sốt, và mẹ Người nói với Người “Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy? Con thấy không, cha con và mẹ đã cực lòng tìm con!”. Sự kiện “con ở lại” cả hai ông bà đều không hiểu. Câu trả lời của Chúa như là một câu hỏi ngược lại có thể khiến hai ông bà đau lòng “Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết con có bổn phận ở nhà cha con sao?” Trải qua những ngày tháng hốt hoảng đi tìm con, nếu như có một lời xin lỗi của con trẻ sẽ làm ấm lòng cha mẹ biết mấy! Hai ông bà sợ mất con, mất người con mà mình thương yêu. Nhưng quan trọng hơn, nếu như mất con rồi, hai ông bà biết trả lời như thế nào với Thiên Chúa đây. Gặp lại con mình, vui xướng khôn tả. Lời trách móc của Mẹ như một lời thể hiện tình yêu dành con con mình. Thế nhưng, con trẻ Giê-su đã không dừng lại ở tình yêu huyết thống đó, mà lại vươn xa hơn đến trách nhiệm đối với Cha trên trời. Câu trả lời ấy có vẻ như đã gây sốc cho cha mẹ; tuy nhiên, câu trả lời ấy đưa hai vị nhìn đến một tầm cao hơn, một trách nhiệm phổ quát hơn.

Đứng trước câu trả lời của Chúa Giê-su, thánh Giu-se vẫn im lặng. Mẹ cũng thế. Hai ngài ghi nhớ những kỹ niệm này. Và trong cuộc đời của họ, họ hằng suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra. Dần dần, qua sự để tâm suy gẫm, Thiên Chúa sẽ giúp hai ông bà hiểu. Đó là cách thức Thiên Chúa muốn huấn luyện cho hai ông bà biết tiếp nhận và suy gẫm những mầu nhiệm của Thiên Chúa trong đời sống hằng ngày.

Cả cuộc đời của Mẹ và của Thánh Giu-se, không bao giờ có ý nghĩ nghi ngờ Thiên Chúa. Có những điều khiến các ngài khó hiểu hoặc không hiểu nổi, hai ngài ghi nhớ những điều đó, suy đi gẫm lại trong lòng, và xin Chúa giải thích thêm. Hai tiếng “Xin Vâng” đã vang trong tâm trí của Maria và Giu-se, từ đó hai ngài tin rằng Thiên Chúa có lý của Ngài. Suy nghĩ này khiến Maria và Giu-se để những điều kỹ niệm trong lòng, suy đi gẫm lại để khám phá ra tình yêu khôn ngoan của Thiên Chúa.

Thái độ đơn sơ hỏi Chúa và xin giải thích, tiếp nhận và suy gẫm trong lòng đã giúp cho các bên – Đức Maria, Thánh Giu-se, Đức Giê-su được tự do hơn về mặt tình cảm gia đình. Điều này Thiên Chúa muốn huấn luyện cho mỗi người chúng ta. Khi đối diện với biến cố trong cuộc đời, chúng ta cũng cảm thấy khó hiểu. Hãy bắt chước thái độ của Đức Maria và thánh Giu-se: xin Chúa giải thích, đón nhận và suy gẫm trong lòng. Dần dần chúng ta sẽ hiểu được ý nghĩa của Lời Chúa, sẽ hiểu được Thiên Chúa muốn chúng ta làm gì trong cuộc đời của chúng ta.

RADIO VATICAN
CHUYÊN MỤC: PHÚT CẦU NGUYỆN
NGƯỜI VIẾT: Nguyễn Hiền Nhu

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Related Posts