HAI CÂU CHUYỆN VỀ LÒNG KHOAN DUNG

[NLN: Con người không phi là thánh nhân nên tt nhiên có nhng sai trái, đi vi nhng người phm li chúng ta nên có thái đ rng lượng khoan dung. Im lng mà hơn c to tiếng trách móc đây là phương pháp giáo dc tt nht.]

***
Có mt v thin sư trú trong túp lu tranh trên núi, mt bui ti khi đi thin hành tr v, nhìn thy mt tên trm đang chiếu c túp lu tranh ca mình nhưng tìm không được vt gì c. Ngài bèn ci chiếc áo ngoài đang mc trên người và đng ngoài ca đi tên trm ra, vì ngài s làm kinh đng tên trm.

Tên trm va quay ra thì gp thin sư, trong lúc tên trm ht hong v thin sư lin nói: “Anh bn! đường sá xa xôi vt v lên núi thăm tôi, tôi không đành lòng đ anh v tay không, đêm khuya ri, khoác chiếc áo này mà v cho đ lnh. Nói xong ngài cm chiếc áo khoác lên thân tên trm. Tên trm xu h, cúi đu ri chy thng xung núi không dám nhìn li.

Thin sư nhìn dáng tên trm khut dn trong núi rng m mt, không ngng thương cm nói: “ rt đáng thương, tôi mun tng cho anh c vng trăng đ chiếu sáng con đường cho anh xung núi.

Vài hôm sau, khi thin sư đang m to đôi mt nhìn ánh bình minh xut hin, thì nhìn thy chiếc áo mà ngài khoác lên thân tên trm my hôm trước đó được xếp rt ngay ngn đt trước cng, thin sư vui v nói : “ Cui cùng thì ta cũng đã tng anh ta c vng trăng sáng ri”.

khoan dung, lòng khoan dung, trái tim bao dung, bao dung, nhân hậu


Li có câu chuyn khác cũng tương t. Trong thin vin ca thin sư Tiên Nhai, có mt v hc tăng rt ham chơi, v này không chu ni cái cnh vng lng yên bình ca chn thin môn. Vào nhng bui ti v tăng sinh này thường ra vách tường sau chùa, đt mt cái ghế đ leo qua tường ra bên ngoài chơi.

Sau khi thin sư biết được, ngài không nói vi ai. Mt ln, v tăng sinh này trèo tường trn đi chơi, ngài đi theo phía sau và đem chiếc ghế đ qua mt bên ri ngi vào ch đó đi v hc tăng tr v. Đêm khuya vng v, v hc tăng tr v, không biết chiếc ghế đã b di chuyn nên vn leo qua vách tường và thò chân xung ghế như mi khi đ vào chùa, nhưng khi va đt chân xung thì cm thy chiếc ghế dưới chân mình sao mm mi là l, cúi xung nhìn thì hoá ra mình đang đng trên vai v thin sư thy mình. Lp tc v hc tăng hn bay phách tán quỳ xung nói không ra li. Thin sư lin đ v hc tăng đng lên và nh nhàng nói : “Đêm khuya sương nhiu, cn thn ch ướt lnh hãy nhanh vào phòng ngh ngơi."

Sau khi v phòng v tăng sinh c php phng lo s không yên, trng đêm không ng, lo s thin sư s trách pht mình trước mt đi chúng. Nhưng s vic thì ngược li, c ngày ngày trôi qua, thin sư không nhc đến chuyn, cũng không nói cho ai biết. V tăng tr t trong lòng cm thy rt h thn vô cùng, t đó v sau không dám trn ra ngoài chơi mà quyết chí tu hc, cui cùng tr thành mt v tăng ni tiếng đương thi.

Nếu bn là thin sư bn s x lý thế nào vi hai s vic như thế? Tôi nghĩ, trong câu chuyn th nht. Nhng người bình thường thì s cùng tên trm vt ln hoc s la ln lên “Trm, trm…”. Câu chuyn th hai, đi nhng vi người bình thường thì s đem li ca v hc tăng nói trước mt mi người, sau đó s có hình thc trách mng qu pht riêng cho v y.

Nếu làm như vy kết qu s như thế nào nh? Tôi nghĩ có th xy ra hu qu thế này, câu chuyn th nht: Tên trm s đánh b thương hoc giết chết v thin sư hoc có th v thin sư đánh tên trm b thương và tên trm s tr li tr thù thin sư vào mt ngày gn đó. Câu chuyn th hai, sau khi v hc tăng b qu pht trước mi người s cm thy rt xu h vi bn bè, trong lòng bun phin thi chí tu hc cui cùng tr thành con người bình thường, và có th t b li sng thin môn.

Hai v thin sư này x s không ging nhng người bình thường như chúng ta, mà ly s khoan dung đi trí, đi bi đ thay đi mt tên lãng t thành v danh tăng. Con người không phi là thánh nhân nên tt nhiên có nhng sai trái, đi vi nhng người phm li chúng ta nên có thái đ rng lượng khoan dung. Im lng mà hơn c to tiếng trách móc đây là phương pháp giáo dc tt nht. Khoan dung là mt phm cht đo đc tt, khoan hng tha th li cho người ging như ngn gió mùa xuân mang mưa xuân đến thm nhun cây c làm vn vt thêm xanh tươi. Khoan dung còn hơn c vàng, khoan dung là mt phm cht không th thiếu trong mi con người chúng ta.


Tác gi Văn Đan, Như Nguyn dch