Skip to main content

“Ơn của Thầy đã đủ cho con”

Quyền năng của Chúa có thể bù đắp cho sự yếu đuối của ta hay của người khác.
“Ơn của Thầy đã đủ cho con”
Quyền năng của Chúa có thể bù đắp cho sự yếu đuối của ta hay của người khác.

  • Quyền năng của Chúa có thể bù đắp cho sự yếu đuối của ta hay của người khác.

Bữa ăn trưa

Vào bữa ăn trưa ở sở ngày nào tôi cũng thấy thiếu một đồng nghiệp. Vì tính hay cãi cọ nên chị ta không có bạn. Một hôm tôi sau khi mời mãi chị ta đã tâm sự về đứa con sì ke của chị. Tôi tận tình lắng nghe chị ta, sau đó chị cùng đến bàn ăn với tôi. Khi nhìn thấy sự vui vẻ giữa hai chúng tôi, từ ngày đó những bạn đồng nghiệp đã có thái độ tôn trọng đối với chị bạn. O.F. Slovakia.

Một món quà

Tại văn phòng làm việc, tôi tình nguyện cùng với một người khác quyên tiền mua quà cho một nhân viên sắp sửa nghỉ hưu. Khi quyết định đi mua quà, chị đồng nghiệp bảo tôi là chỉ cần dùng nửa số tiền để mua quà và số còn lại chia đôi giữa hai người. Tôi trả lời là làm như vậy xem ra không đúng, chị ta cho biết đó là thói quen trong sở. Tôi im lặng làm cho chị hiểu là tôi không nghĩ như vậy. Sau đó chị ta đã đến xin lỗi và từ ngày đó chúng tôi trở thành thân thiết với nhau. F.M. Italy

Một bông hồng và một lời hứa

Đã từ lâu tôi lo mở cửa phòng chơi của giáo xứ để giới trẻ có chỗ gặp nhau trong những ngày nghỉ học. Đó là một bổn phận khá đòi hỏi. Đôi khi các em cãi cọ nhau và không dễ gì dàn hòa. Một hôm tôi phải can thiệp với hai đứa đang đánh lộn và tôi đã bị một cú đấm vào mặt. Hoảng sợ cả hai đứa bỏ chạy. Nhưng sau đó đứa vô tình đấm vào mặt tôi trở lại với một bông hồng trên tay và hứa sẽ đối sử tốt hơn. F.B. Switzerland

Tập sự…”

Đang khi tập sự tại một bệnh viện, tôi chú ý tới một bệnh nhân. Sau khi đọc tờ ghi bệnh lý, tôi biết được là vì bị bệnh đường, ông ta đã bị cắt đi ngón chân giữa của bàn chân. Rất tiếc là tình trạng của ông thêm tồi tệ, nên các bác sĩ quyết định cắt cả bàn chân. Ông ta thất vọng và tôi tìm cách an ủi. Tôi bảo “Đây tôi có một món quà cho ông, nhưng không phải là quà vật chất”. Tôi cùng ông đọc tờ Lời sống. Ngày hôm sau, khi được đưa vào phòng giải phẫu, ông ta nhìn thấy tôi và bảo: “Tôi tin. Chúng ta cùng tin!”. C. Argentina.

Nói thầm

Tôi và đứa em gái hồi đó có sự bất đồng và tôi muốn làm hòa, nhưng tôi không đủ can đảm nên không quyết định được. Sau một đêm suy nghĩ, sáng ra tôi gặp nó ở nhà bếp và lên tiếng: “Chào”, nhưng câu chào quá nhỏ đứa em không nghe. Lúc đó tôi tự nhủ: “Bây giờ tôi phải nói lớn hơn”, “Nhưng không được, sĩ diện ở đâu…” Tôi can đảm lặp lại câu chào lớn hơn và rõ ràng hơn. Đứa em ngỡ ngàng và chúng tôi mỉm cười với nhau.

Vết nứt

Chúng ta đừng bao giờ nản lòng thất vọng mỗi khi nhìn thấy những vết nứt trong tâm hồn mình, hay những rạn nứt trong tương quan với tha nhân. đọc tiếp...