Ai cũng có lúc này lúc kia. Nhưng có những người vượt lên được, có những người bị nhận chìm trong bể khổ. Các người này thường có điểm chung: có mười thói quen xấu giống nhau.
Nếu đời sống là một cuộc tranh đấu không ngừng thì để sống đạo và hành đạo cũng thế. Ðiều quan trọng không phải là thành công hay thất bại, mà là chỗi dậy và tiến bước.
Thật cần thiết để khám phá ba khía cạnh chính trong mối tương quan giữa Đức Maria và mỗi người chúng ta: tình mẫu tử không phai nhoà, lòng trắc ẩn sâu sắc, và vai trò mẫu gương của Đức Maria trong đời sống Ki-tô hữu.
Là những người sống trong một thế giới đầy biến động, chúng ta được mời gọi chiêm ngắm hai chiều kích nền tảng trong cuộc đời Mẹ Maria – đức tin và cầu nguyện – để tìm thấy ánh sáng và sức mạnh cho hành trình của chính mình.
Theo thời gian, nhiều người càng đến gần Chúa hơn. Qua sự suy ngẫm, thử thách và buông bỏ, nhiều người mô tả một sự tiến triển nội tâm dẫn đến một đức tin sâu sắc hơn.
Mỗi người đều có thời điểm, hành trình và những trận chiến riêng mà người khác không nhìn thấy. Điều quan trọng không phải là bạn đang đi nhanh hơn ai, mà là bạn vẫn tiếp tục bước đi dù đã có lúc rất muốn dừng lại.
Giữa những xáo động của cuộc đời, có lẽ điều chúng ta cần nhất không phải là trở nên mạnh mẽ ngay lập tức, mà là dám tin rằng mình vẫn được yêu thương, vẫn được nâng đỡ, và vẫn còn có thể bắt đầu lại từ ngày mai.
Thay vì giữ lại sự ấm áp cho riêng mình, ta có thể học cách để nó lan tỏa. Không cần những hành động lớn lao; đôi khi, chỉ cần một lựa chọn nhỏ, được lặp lại mỗi ngày: chọn thấu hiểu thay vì phán xét, chọn nâng đỡ thay vì thờ ơ.
Trong một thế giới thường đề cao những gì nổi bật và dễ thấy, kiểu trưởng thành này dễ bị bỏ qua. Nhưng chính nó lại là một trong những dạng phát triển sâu sắc nhất.
Cuộc đời không được đo bằng số lần chúng ta lo lắng, nhưng bằng mức độ chúng ta đã sống. Không phải sống vội vã, nhưng sống sâu sắc; không phải sống nhiều, nhưng sống thật.
Có lẽ, điều khó nhất không phải là làm việc, mà là buông xuống. Không phải vì buông xuống đòi hỏi ít hơn, nhưng vì nó đòi hỏi một niềm tin: tin rằng không phải mọi thứ đều phụ thuộc vào mình; tin rằng có một Đấng vẫn tiếp tục hoạt động ngay cả khi ta nghỉ ngơi.
Không phải đơn giản là “hãy làm theo tiếng nói của con tim”, nhưng là: hãy học cách để trái tim mình được dẫn dắt. Bởi chỉ khi đó, những chọn lựa của con người mới không chỉ mang lại sự thỏa mãn nhất thời, mà còn dẫn đến một đời sống sâu sắc và bền vững hơn.
Chúng ta không cần sợ khi đối diện với Thiên Chúa, trước hay sau cái chết. Đó sẽ là kinh nghiệm gặp gỡ tình yêu thuần khiết và vô điều kiện. Và rồi, như Giacóp trong Kinh Thánh, cuối cùng chúng ta có thể thôi không còn vật lộn với tình yêu nữa, mà bám chặt lấy tình yêu ấy.
Hãy để Thứ Bảy Tuần Thánh trở thành nguồn cảm hứng cho bạn, để bạn sống với một trái tim rộng mở, một tâm hồn thinh lặng, và một niềm hy vọng không bao giờ tắt.
Chúng ta thường nhìn nhận cuộc sống - và bản thân - một cách rất nghiêm túc. Những vị thánh dưới đây mang đến một cách sống nhẹ nhàng và thanh thản hơn.
Chúng ta hãy dừng lại vài bước chân và nhìn vào Thánh Giuse. Suốt cả Tin mừng, thánh nhân không để lại một lời thoại nào. Sự thầm lặng của ngài không phải là sự vắng mặt, trái lại đó là cách thế hiện diện thật sống động.
Trong hành trình trần gian, chúng ta phải lường trước những cám dỗ và chuẩn bị cho chúng mọi lúc. Chúng ta không được chờ đợi chúng ập đến và thấy mình không chuẩn bị. Không chuẩn bị cho những cám dỗ là lựa chọn sa đà vào tội lỗi.
Nếu việc cầu nguyện trở nên khó khăn vì bạn quá rã rời hoặc kiệt sức, một vài lời khuyên đơn giản sau đây có thể giúp bạn giữ mối liên hệ mật thiết với Chúa, ngay cả trong những ngày mệt mỏi.