Vua An Bình, Yêu Thương và Phục Vụ

Ngày lãnh nhận bí tích rửa tội, chúng ta chính thức trở thành công dân trong vương quốc của Vua Giêsu. Xin cho ân sủng của bí tích giúp chúng luôn sống xứng đáng là những công dân tốt trong vương quốc này, vương quốc của an bình, của yêu thương và phục vụ.

Nói đến “vua”, chúng ta lập tức liên tưởng đến một nhân vật đầy uy quyền, với trăm ngàn người hầu hạ, với cung điện nguy nga, y phục lộng lẫy, với cuộc sống vượt trên mọi người… Nhưng nếu đó là những hình ảnh và đặc điểm của bậc vua chúa, thì quả thực, người thanh niên sinh quán tai Belem và lớn lên tại Nadarét có tên là Giêsu, nhất định không phải là vua, vì Anh xuất thân từ một gia đình nghèo, sinh ra tại một chuồng bò, sống bằng nghề thợ mộc, và sau cùng chấp nhận cái chết ô nhục, đau thương, phải chôn nhờ nơi phần mộ của người khác. Thế nhưng, trong cuộc sống của Anh thợ mộc này, có những điều làm chúng ta suy nghĩ:

– Dù Anh sinh ra tại một chuồng bò, nhưng các đạo sĩ ở Đông Phương lại nói: “Đó là Vua người Do Thái mới sinh ra, nên chúng tôi tới đây mang theo lễ vật để triều bái Ngài” (Mt 2,2).

– Khi dân chúng muốn tôn phong Anh làm vua, thì Anh lại trốn đi một nơi khác (Gio 6,15).

– Thấy Anh cỡi lừa vào Giêrusalem, dân chúng lớn tiếng tung hô Anh: “Hoan hô vua Israel” (Gio 12,13).

– Khi Anh bị dẫn đến trước tòa án, vấn đề “làm vua” lại được đặt ra. Thật vậy, khi Philatô hỏi: “Anh có phải là vua không?”, Anh đã thẳng thắn và dõng dạc đáp: “Ông nói đúng…” (Mat 27,11; Lc 23,23).

– Chính lúc Anh bị đóng đinh trên thập giá, người ta lại nhìn thấy phía trên thập giá có hàng chữ “Giêsu Nadarét, Vua người Do Thái” (Gio 17,19; Mt 27,37).

– Sau cùng, trước giờ chết, khi một tử tội cùng bị đóng đinh với Anh nói với Anh: “Thưa Ngài, khi nào Ngài trở lại vương quốc của Ngài, xin Ngài nhớ đến tôi với”, Anh hứa ngay: “Ngay hôm nay, ngươi sẽ được ở trên Thiên Đàng với Ta” (Lc 23,42-43).

Như vậy, Đức Kitô quả thực là một vị vua, nhưng là một vị vua khác hẳn với các vua chúa trên trần gian; vương quốc của Ngài không thuộc về trần gian này, cũng không nằm trong những ý niệm mà người ta vẫn thường có, khi nghĩ về một vị vua chúa. Chính Ngài đã khẳng định trước mặt Philatô: “Tôi là vua… nhưng nước tôi không thuộc về trần gian này” (Gio 18,36). Tuyên bố như thế, Chúa Kitô cho chúng ta hiểu rằng: Ngài là một vị vua có những tâm tình và chủ trương khác hẳn với mọi vua chúa trần gian. Thay vì bắt người ta phục vụ mình thì Ngài hạ mình xuống, đích thân phục vụ mọi người. Ngài nói: “Con Người đến không phải để được phục vụ, nhưng là phục vụ mọi người” (Mc10,45). Đồng thời Ngài cũng kêu gọi con dân trong nước Ngài phải noi gương Ngài: “Anh em biết rằng, những người được coi là lãnh tụ trong các quốc gia thì cai trị dân chúng, còn anh em thì không được như thế. Ai làm lớn thì hãy trở thành đầy tớ cho anh em mình, ai muốn thành người thủ lãnh thì hãy trở thành nô lệ cho mọi người” (Mc 10,43-44). Về điểm này, đức Kitô đã đích thân làm gương khi Ngài quỳ gối xuống rửa chân cho các môn đệ. Thay vì mọi người phải bảo vệ mạng sống cho vua thì Ngài lại liều chết để cứu sống con dân của mình. Thay vì dùng lãnh thổ, ngôn ngữ, màu da để xác định công dân của mình thì Ngài dùng giới luật yêu thương làm nguyên tắc nhập tịch cho những ai muốn trở thành công dân trong nước của Ngài; và đây cũng là điều luật căn bản trong quốc gia của Ngài. Ngài nói: “Người ta cứ dấu này mà nhận ra anh em là môn đệ của Thày, là anh anh em thương yêu nhau” (Gio 13,35b); “Yêu thương nhau chính là giới răn mới mà Thày truyền cho anh em” (Gio 15:12, 17).

Ngày lãnh nhận bí tích rửa tội, chúng ta chính thức trở thành công dân trong vương quốc của Vua Giêsu. Xin cho ân sủng của bí tích giúp chúng luôn sống xứng đáng là những công dân tốt trong vương quốc này, vương quốc của an bình, của yêu thương và phục vụ.

Suy niệm của Lm. Bùi Mạnh Tín
https://gpcantho.com

+ Sẵn sàng chờ đợi Chúa đến
+ Biết Rồi, Vẫn Phải Nói